Ở nhà tránh dịch thì làm gì?

Sáng nay mình hết sức lăn tăn, nghĩ viết chuyện dịch Cô Vy ở Nhật hay chuyện mấy phim, sách mình mới xem/ đọc được. Sau cùng mình quyết định viết… gộp chung cả hai.

So beware, a wall of text is coming! 

Đầu tiên, cái tựa chỉ mang tính chất đú đởn. Vì không tránh dịch thì mình vẫn ở nhà thôi :v . Công việc của mình làm ở nhà (cái lợi của việc làm freelancer với một đứa introvert là không phải tiếp xúc trực tiếp với loài người – đa tạ internet và các loại sản phẩm công nghệ, cái hại là làm việc không biết ngày tháng gì sất – làm gì có khái niệm nghỉ lễ anh em ơi, và tiếng Nhật thì vẫn dốt hơn các bạn mới sang nhưng chịu khó đi baito 🙂 . Tiếng Việt mình còn dốt đi ấy chứ chả nói đến tiếng Nhật 🙂 ), chỉ cuối tuần là thường mình ra ngoài chơi hoặc ra quán cafe làm việc.

Chắc các bạn theo dõi báo chí, tin tức cũng biết, tình hình dịch bệnh ở Nhật chỉ kém toang hơn Hàn với Ý một tý. Nhờ pha xử lý vô cùng cồng kềnh của đội Nhật với nàng công chúa kim cương, giờ virus đã lan ra hầu khắp các tỉnh thành của Nhật. Mới hôm qua Tokyo còn dẫn đầu danh sách về số ca nhiễm, chỉ sau một đêm Hokkaido đã chiếm ngôi với gấp đôi ca nhiễm.

Có cái này mình nghĩ không nhiều người nắm rõ được, Tokyo không hẳn là một thành phố, nó là một siêu đô thị – megacity, bao gồm rất nhiều thành phố nhỏ. Tokyo được hiểu là hẳn một khu vực, một vùng chứ không chỉ là một thành phố. Các 区 (ku) ở Tokyo, khi dịch sang tiếng Anh là city – chứ không phải Quận.

Khi báo chí đưa tin có bao nhiêu người nhiễm ở Tokyo, họ không đưa rõ ràng là ở 区 nào (chả bù cho VN đưa tin cụ thể tới cả xã). Mình không biết thành phố mình đang ở đã có ca nào chưa. Nhưng chỗ mình hiện vẫn khá yên ả, vốn cũng không sầm uất, không có khách du lịch, cũng không quá đông người già. Ga nhỏ, nên tương đối vắng (nhà mình còn xa ga híc). Khẩu trang thì người Nhật vốn vẫn đeo nhiều, nên mình không có ấn tượng là người ta đeo nhiều hẳn lên do bệnh dịch.

Siêu thị vẫn hoạt động bình thường. Không có dấu hiệu người dân đổ xô đi mua đồ tích trữ. Dù mình thì cũng đã tích một chút do mẹ gọi điện sang lo lắng giục mua. Khẩu trang và các loại dung dịch cồn tẩy rửa thì đã cháy hàng trên mọi mặt trận gần cả tháng nay. Trên các trang online, giá khẩu trang và các loại dung dịch tẩy rửa cũng bị đẩy cao lên gấp 4-5 lần bình thường. Chính phủ Nhật công bố là đẩy mạnh sản xuất khẩu trang các thứ nhưng chưa thấy gì khác biệt.

Từ đợt Tết ra, bắt đầu có dịch, nhà mình đã không đi chơi cuối tuần nữa. Bạn nhà mình vẫn phải đi làm bình thường, cty thì ở ga đông và sầm uất bậc nhấc Tokyo ; v ; – cũng hơi sợ. Hàng ngày đi làm về là đi rửa tay xà phòng ngay, lau điện thoại thường xuyên. Khẩu trang vẫn còn đủ dùng cho cả tháng nữa, nhưng không biết tình hình dịch sẽ diễn biến ra sao. Có bạn mình đang gửi khẩu trang ở nhà sang cho.

Hiện mình không thấy an tâm với các hành động của chính phủ Nhật lắm, không được nhanh chóng và quyết liệt như Việt Nam, nhất là mấy khâu cách ly. Nhà mình cũng đã từng nằm viện Nhật đôi lần. Trình độ y tế của Nhật thì cao, hệ thống bảo hiểm y tế của họ cực tốt, nhưng quy trình thì máy móc, lề rề, chậm chạp đến phát sợ.

Nên về cơ bản hiện nhà mình vẫn cố thủ ở nhà… xem Netflix. Sau đây mình xin chuyển sang chuyên mục giới thiệu phim mới, dù bài viết đã gần nghìn từ. Hôm qua mình xem được một show original mới của Netflix, tên là I am not okay with this. Với mình đây là một trong những show về đời sống học đường/ tuổi vị thành niên hay nhất của Netflix, bên cạnh Sex Education.

Read More »

Elite

Elite là series phim của Tây Ban Nha, chiếu trên Netflix. Câu chuyện diễn ra ở một trường trung học con nhà giàu, xoay quanh những cô cậu học sinh mới 15-16 tuổi.

Mọi rắc rối bắt đầu từ khi một số nhân vật giàu có quyền thế tặng ba suất học bổng cho ba đứa trẻ nhà nghèo, với mục đích chủ yếu là bồi đắp hình ảnh trước công chúng. Những đứa trẻ may mắn (hoặc thực ra không may mắn đến thế) được chọn gồm có: Nadia – một cô bé gốc Pakistan, nhà đạo Hồi nghiêm khắc, học giỏi, chăm chỉ và khá máy móc. Christian – một cậu chàng ăn chơi, tuy có phần trọng hình thức và nông cạn nhưng sống khá sòng phẳng, tình cảm với anh em. Và nhân vật trung tâm là Samuel, một chàng trai ngoan, hiền lành, nhiều nguyên tắc đạo đức.

elite-netflix.jpg

Điều đầu tiên phải nói là đây là ngôi trường tệ nạn, truỵ lạc nhất trên màn ảnh mình từng xem. Phim có đủ cả: gian dối, hối lộ, tống tiền, nghiện ngập, bạo lực, thuốc kích thích, tình dục (cả dị tính lẫn đồng tính lẫn gang bang), HIV, mang thai tuổi vị thành niên, lẫn án mạng…

Tuy vậy, thông qua những điều tệ hại kể trên, phim muốn đề cao thông điệp gì?

Elite là bộ phim thứ hai mình xem sau How to get away with a murder mà mình GHÉT TẤT CẢ CÁC NHÂN VẬT trong phim. Mình không tài nào tìm được sự cảm thông cho bất kỳ nhân vật nào. How to get away with a murder mình vẫn cố lết qua được mấy season vì mình thích khía cạnh luật pháp của phim, có rất nhiều thứ mà trước giờ mình không có hứng thú gì tìm hiểu. Mình đọc nhiều review bảo phim xây dựng các yếu tố chuyên môn tương đối sát thực tế. Với Elite thì không có điều gì giữ mình được tới season 2. Chuyện drama tuổi teen lại còn không vui, không có thông tin gì mới mẻ học hỏi được, nhân vật nào cũng độc hại quả thực không có chút sức hút nào với mình.

Nói vậy không có nghĩa là các nhân vật của Elite toàn người xấu, trái lại phần lớn họ có bản chất muốn hướng thiện, muốn yêu thương, trung thực. Mỗi nhân vật đều có những ẩn ức, góc khuất riêng. Tuy vậy, giống như How to get ~ , các nhân vật dường như càng yêu nhau thì càng bóp nhau cho chết.

Nhân vật trung tâm mùa 1, cô tiểu thư Marina có một cuộc đời rối rắm, be bét, mà chủ yếu cô vin vào cái cớ bố mẹ cô sống giả tạo, không được như cô muốn mà cô phá nát cuộc đời mình, gia đình mình và mọi người liên quan. Tuy nhân vật này được xây dựng là một người khá chân thật, tử tế nhưng câu chuyện nền dẫn tới những đổ vỡ trong tâm lý của Marina không đủ thuyết phục mình. Việc Marina cứ đảo qua đảo lại giữa hai anh em Samuel (vừa ngủ với thằng em xong chạy qua ngủ với thằng anh luôn hihi, mồm đồng ý nhận làm bạn gái thằng em xong liền có bầu với thằng anh 🙂 ) rất khó hiểu. Chỉ chứng minh rằng Marina hoàn toàn không có chút kiểm soát nào với chính cuộc đời mình, cô không biết mình muốn gì và chỉ liên tiếp đưa ra những quyết định sai lầm, gây hậu quả nặng nề cho chính bản thân cô và những người yêu thương cô thật lòng.

Marina chính là đại diện tiêu biểu của một nhân vật bất hạnh nhưng không thể thương nổi.

Trong mớ tình cảm tay ba tay tư rối nùi của phim, cặp mình thấy tương đối có thể cảm thông chút chút là cặp gay Omar và Nano. Việc Nano cố gắng động viên Omar đối mặt với gia đình (một nhà Hồi giáo cứng nhắc và quy tắc) và những đấu tranh nội tâm dằn vặt của Omar khá cảm động. Nhưng đến mùa 2, các nhà làm phim đã quyết định tung hê cặp đôi này để Nano biến thành một thằng khốn. Ok fine. (mình đọc tóm tắt thôi chứ không xem đâu)

Đấy là về nội dung, câu chuyện phim. Còn các mặt kỹ thuật khác, như dựng phim hay diễn xuất của các diễn viên thì mình thấy ổn. Diễn xuất khá tự nhiên và có chemistry giữa các nhân vật. Các diễn viên cũng rất đẹp.

Những phim dùng câu chuyện với liên tiếp những chuyện tồi tệ, những nhân vật cứ tha hoá dần đi qua từng tình tiết rất khó để làm bật lên được thông điệp tích cực nào (hoặc đó chính là chủ ý của họ). Những phim cực kỳ đau đớn mình từng xem như Memories of Matsuko hay All about Lily chouchou hay Confession, sau vô vàn cú đâm tàn nhẫn thẳng vào người xem thì đến kết vẫn le lói những hi vọng ấm lòng. Với Elite (hay How to get away with a murder), mình chỉ nhìn thấy những con người với mong muốn hướng thiện lại tự huỷ hoại bản thân, huỷ hoại cả những người khác, rồi cứ tồi tệ dần đi hoặc chết. Tựu chung cảm xúc của mình khi xem phim là thấy tệ hại về cuộc sống, thấy ức chế khó chịu.

Tóm lại, mình thấy phí thời gian vì đã xem phim này. Mình không muốn xem phim chỉ sau cùng đọng lại toàn cảm xúc tiêu cực.

 

 

 

Câu chuyện đồ chơi 4

NINTCHDBPICT000497445208

Toy story là một franchise hiếm hoi mà càng làm càng hay. Câu chuyện ngày một phức tạp, nhiều lớp lang, kỹ xảo ngày càng trau chuốt, đẹp mắt.

Trong bốn phần phim, với mình phần 4 này là hay hơn cả, khi mình cảm thấy thực sự được lớn lên cùng các nhân vật. Chúng mình đã (buộc phải) trưởng thành thật rồi.

Dẫn dắt bộ phim vẫn là Woody, chàng cao bồi trung thành từ món đồ chơi yêu thích của Andy đã bị thất sủng khi về nhà mới với Bonnie. Phần này Bonnie bắt đầu đi học mẫu giáo, và ở trường cô bé đã tạo ra một món đồ chơi, một người bạn mới – Forky. Sinh ra từ thùng rác khiến Forky tin rằng mình thuộc về thùng rác – nơi ấm cúng và an toàn.

p062_116c_cs.sel16.1802_RGB_FINAL.0.jpg
Forky đầy hoảng loạn khi bị gọi là đồ chơi.

Khác với một Woody ở phần 1 ích kỷ và chỉ muốn giữ Andy cho bản thân, Woody giờ đây đã trở thành một người đàn ông chín chắn, một lòng chỉ mong “đứa trẻ của mình” được vui vẻ, hạnh phúc. Cậu hiểu giờ Bonnie rất yêu mến Forky, nên tự nhận trọng trách chăm nom, bảo vệ Forky để Forky luôn được ở bên Bonnie. Việc này đã dẫn nhóm bạn đồ chơi, nhất là Woody, dấn thân vào một cuộc phiêu lưu mới, mà sau đó họ hiểu nhiều hơn về chính bản thân mình.

Toy story 4 với mình hoàn toàn là một bộ phim người lớn, các vấn đề bộ phim đặt ra đều sâu sắc và phức tạp hơn trải nghiệm của trẻ nhỏ. Mình nghĩ đây là một điều hợp lý. Bởi lẽ những khán giả trung thành của franchise này cũng đều đã lớn cả rồi. Mình xem phần đầu tiên từ hồi mới học cấp 1, và giờ mình sắp 30 tuổi đầu rồi. Hôm nay cả phòng chiếu mình xem toàn là người lớn, tuyệt đối không có một đứa trẻ nào. Bộ phim chỉ mượn đề tài trẻ con, mượn những món đồ chơi để kể một câu chuyện thực tế phũ phàng hơn rất nhiều.

Phần này có rất nhiều nhân vật mới. Các nhân vật cũ thì hầu như không có nhiều thời lượng. Một nhân vật phụ trong những phần trước lần này trở thành nhân vật trung tâm – Bo peep, cô nàng chăn cừu xinh đẹp.

Bo-Peep-is-Back-Toy-Story-4

Bên cạnh Woody, Bo là nhân vật có sự phát triển thú vị nhất trong phần phim này. Trái với hình ảnh cô nàng chăn cừu yểu điệu, nữ tính của những phần trước, Bo trải qua bao lần đau đớn vì bị bỏ rơi, đã trở thành một món đồ chơi bị lạc mạnh mẽ và tự lập. Cùng với ba chú cừu, Bo cứ như một bà mẹ đơn thân, biểu tượng thời đại nữ quyền lên ngôi vậy. Bo gần như mất lòng tin – hay cố gắng quên đi khát khao bản năng của mọi món đồ chơi là được thuộc về một đứa trẻ, để yêu thương và được lũ trẻ yêu thương. Bo chọn một cuộc sống tự do, được tận hưởng và ngao du khắp chốn. Có những phân cảnh Bo gần như lạnh lùng, chỉ bảo vệ bản thân và những chú cừu của mình là được, còn lại thân ai người nấy lo.

Tuy vậy, mình rất cảm thông với Bo. Chắc ai từng phải đối mặt với cuộc sống bon chen, khắc nghiệt cũng đều hiểu cho Bo, không phải cô vô tình mà hoàn cảnh buộc cô phải sắt đá. Giờ Bo không chỉ ngày ngày đứng dưới cây đèn ngủ xinh đẹp, lấp lánh ru ngủ cho Molly, mà Bo phải chăm nom cho ba chú cừu, cho cả những món đồ chơi bị thất lạc khác, gãy tay thì phải biết tự lấy băng dính gắn lại, bị giam cầm thì phải tự biết tìm đường giải cứu bản thân.

Nhưng điều hay ho nhất ở Bo là cô dám đối mặt và chấp nhận những bất hạnh, những nỗi buồn – “ngày nào cũng có trẻ con đánh mất đồ chơi”, “có rất nhiều những đứa trẻ ngoài kia và thay đổi đôi lúc cũng tốt.” và tìm thấy những mơ ước mới, để hi vọng và theo đuổi. Ngay cả trong những ngày tháng buồn tẻ, u ám, mắc kẹt ở cửa hiệu đồ cũ, Bo vẫn nhận ra những điều đẹp đẽ quanh mình – ánh sáng lấp lánh tuyệt diệu qua những chiếc đèn chùm pha lê xoa dịu mọi ưu phiền của cô.

Hơn cả Woody, Bo Peep chính là người đáng tin cậy, có tâm hồn cởi mở và đầy sức sống nhất trong câu chuyện.

Woody cũng trải qua quá trình trưởng thành không kém phần chua xót. Woody không đột ngột bị bỏ đi như Bo nhưng cậu phải trải qua từng ngày Bonnie dần lờ và quên bẵng mất sự tồn tại của cậu, càng đau đớn hơn khi việc ấy càng khiến Woody nhớ về Andy, về từng kỷ niệm mà đôi bạn đã lớn lên bên nhau. Nhưng thay vì trở nên cay đắng, Woody luôn cố gắng quên bản thân mình đi để nghĩ cho người khác: chăm sóc Forky như ông bố mới lần đầu có con, hi sinh tình cảm cá nhân cho “việc lớn”, luôn đặt lợi ích của Bonnie lên hàng đầu (chứ không chỉ tranh giành tình cảm của đứa trẻ như những phần đầu). Và sau cùng, Woody chấp nhận việc Bonnie sẽ ổn thôi mà không cần có cậu. Việc này vừa có phần cay đắng (ai đó mình hết lòng yêu thương lại không cần mình nữa) lại vừa nhẹ lòng. Woody có thể yên tâm mà tiếp tục những giấc mơ, những hành trình mới của mình.

Bên cạnh những vấn đề nghiêm túc người lớn thì Toy story 4 vẫn cực kỳ hài hước, duyên dáng, mình đã cười rất nhiều từ đầu tới tận những giây cuối cùng của credit. Những nhân vật mới đều đáng yêu, có cá tính rõ ràng. Ngay cả nhân vật-tưởng-như-phản-diện-Gabi cũng có câu chuyện riêng hợp lý và có thể cảm thông.

p200_20d_pub.pub16.2080_FINAL.jpg
Mấy con rối sợ vãi tè :((( có đoạn mình tưởng đang xem nhầm Annabelle

Gabi là một món đồ chơi non trẻ, vì chưa từng thuộc về đứa trẻ nào, vẫn còn khao khát mãnh liệt. Gabi chưa có những trải nghiệm, cơ hội để trở nên vị tha như Woody hay độc lập, tự tin như Bo. Giây phút vỡ tim của Gabi khiến mình thêm phần chắc chắn phim này không dành cho trẻ con hoặc phim trẻ con đã trở thành khốc liệt hơn rất nhiều so với ngày xưa.

Phần hình ảnh và hoạt hoạ của bộ phim cũng rất xuất sắc. Có những phân cảnh khi những món đồ chơi bất động làm một món đồ chơi trước mặt con người, nhưng có thể cảm nhận được cảm xúc sâu đậm qua đôi mắt bằng nhựa không chớp. Cũng nhờ nhà làm phim đã xây dựng mạch phim rất tốt, đẩy cao trào ở những chi tiết hợp lý. Chưa kể Toy story đã có ba bộ phim và vài chục năm để xây dựng mối dây tình cảm giữa khán giả và các nhân vật.

Toy story 4 là bộ phim trải qua nhiều nỗi thất vọng để trưởng thành, nhưng sau cùng là một cái kết trọn vẹn, thoả đáng cho tất cả các nhân vật. Điều đọng lại với mình sau bộ phim không phải sự tiếc nuối hay buồn rầu mà là cảm giác nhẹ nhõm. Mình cảm thấy vui vì tất cả những nhân vật gắn với tuổi thơ của mình đã có số phận tốt đẹp. Và mình cũng phải cố gắng vậy thôi! 😀

Chúng ta & Họ

Đợt trước nhà mình đi trăng mật mùa hè (cứ đi du lịch với nhau là tự động “trăng mật), trời nóng vã mồ hôi đi tắm suối nước nóng – kể ra đứa nào cũng phì cười vào mặt ( . _ . ). Buổi tối giữa rừng, giữa núi tối om om lại mưa sấp mặt, hai đứa nằm khách sạn ôm Ipad xem Netflix.

Với nỗ lực tạo ra không khí lãng mạn, mình phá rào chọn một phim tình cảm (nhà mình đều rất ít khi xem thể loại này), tên là Us & Them (của Trung Quốc).

DjCdSOeV4AAKPW2.jpg

Phim này đại khái nội dung như một phiên bản Lala Land của châu Á. Cũng câu chuyện một cặp đôi yêu nhau từ khi còn nghèo khó, cùng nỗ lực theo đuổi ước mơ cá nhân, đến khi thành công thì không còn được ở bên nhau nữa.

Kịch bản này trong phim lẫn ngoài đời đều quá sức quen thuộc. Hẳn có rất nhiều người từng có những trải nghiệm gần giống vậy nên dễ đồng cảm. Dù điện ảnh, văn học… có kể đi kể lại bao nhiêu lần những câu chuyện na ná như thế thì vẫn thu hút được người xem, vẫn khiến họ lay động.

Bối cảnh phim ở Bắc Kinh, Jianqing – mơ thành nhà thiết kế game, thành công giàu có, khiến bố nở mày nở mặt, Xiaoxiao – cô gái mơ mộng, tươi vui, mong kiếm anh chồng lắm tiền để đổi đời, thoát nghèo. Cả hai dù chật vật vẫn kiên trì cố gắng bám trụ lại đất Bắc Kinh.

photo-2-1530525639752262007497-5693-1533385283.jpg
nhà nghèo có mỗi gói mì ăn chung

Ban đầu, Jianqing chỉ đóng vai anh trai mưa, suốt ngày âm thầm lặng lẽ chạy theo lo cho Xiaoxiao. Còn cô nàng thì hẹn hò hết anh này anh nọ và đều thất bại thảm hại. Dần dà đến một ngày Xiaoxiao nhận ra Jianqing mới là người yêu cô chân thành, không vụ lợi. Rồi hai người có những tháng ngày thanh xuân hẹn hò hạnh phúc cái lọ cái chai như mọi câu chuyện tình bình thường khác. Nhưng cũng như mọi câu chuyện đã cũ, những khó khăn về vật chất, áp lực của thất bại, của sĩ diện đẩy họ dần xa nhau.

Xiaoxiao từ một cô gái nông cạn chỉ mong bám vào đàn ông để thoát nghèo, đã trưởng thành nhận ra tình yêu trong trẻo không màng vật chất, chỉ mong luôn được ở bên Jianqing. Nhưng Jianqing thì mắc kẹt trong cái sĩ diện đàn ông ngu xuẩn, không dám mở mồm níu giữ Xiaoxiao.

Hai người chia tay và Jianqing trở nên thành công và giàu có nhờ động lực từ vết thương lòng. Sau đó một thời gian hai người gặp lại nhau, vẫn còn nặng tình, Jianqing đề nghị quay lại, nhưng Xiaoxiao từ chối vì cảm thấy anh từ bấy đến giờ vẫn không hiểu được cho tấm chân tình của cô, anh nghĩ cô chỉ mong được mua cho một căn nhà to đẹp.

Đến đây bộ phim đã làm mình lộn cả ruột và hiểu tại sao sau cùng mình ít khi xem tình cảm là vậy. Những bộ phim tình cảm thường mâu thuẫn quá lớn với quan điểm sống và nhân sinh quan của mình. Mình hiểu tại sao có những chuyện như vậy xảy ra trên phim và cả trong đời thật, nhưng mình không thể thông cảm, không đồng cảm nên mình không thấy xúc động, thấy thương nhân vật được. Rốt cục trong đời, việc đổ lỗi cho hoàn cảnh luôn luôn dễ dàng hơn tiếp tục cố gắng thêm một lần nữa, nói với nhau những lời giải thích hơn chỉ một lần. Người ta dễ dàng đánh mất nhau, dễ dàng sống trong nuối tiếc còn hơn làm hẳn một lần cho xong rồi không bao giờ phải nghĩ về chuyện đó nữa.

Jianqing yêu Xiaoxiao sâu nặng đến vậy nhưng vì sĩ diện hão nên không dám ngỏ lời lần thứ hai. Giữ thể diện làm người ta đánh mất cơ hội bày tỏ những cảm xúc thật, những mong muốn sâu thẳm nhất. Nếu mình rất yêu quý một người, nếu giận nhau hay hiểu lầm mình sẽ xin lỗi đến cùng, một lần không được thì hai ba lần (và thực tế mình đã từng làm vậy rồi). Thương bằng mồm bao giờ cũng dễ, nói được làm được mới là những tấm lòng đáng trân trọng.

Trái lại Xiaoxiao cũng yêu Jianqing sâu đậm nhưng không giữ được sự kiên nhẫn, không giải thích cho nhau đến tận cùng. Cứ lòng vòng kiểu con gái – anh không hiểu, anh không hiểu ý em sao – em không nói toẹt ra thì bố ai hiểu, chẳng nhẽ yêu bao nhiêu năm rồi không hiểu rằng thằng người yêu mình rất sĩ diện và chậm hiểu những ẩn dụ trong đối thoại hay sao.

Sau cùng, mình thấy hai người này không đến với nhau là đúng, chẳng có gì phải tiếc nuối. Jianqing nhắm mắt lấy một cô vợ lắm điều, thiếu cảm thông, lòng lúc nào cũng canh cánh nhớ về Xiaoxiao, chỉ đụng mặt lại một cái là sẵn sàng lên giường với người yêu cũ ngay khi có cơ hội, vợ con bỗng chốc thành phù du. Xiaoxiao vẫn cô đơn thế, dù trưởng thành hơn nhưng đã héo hon nhiều.

後來的我們03s-600x400.jpg

Những câu chuyện kết thúc bằng sự nuối tiếc luôn để lại nhiều lưu luyến cho khán giả. Nhắc nhớ người ta về một nỗi niềm tiếc nuối nào đó chôn cất trong tâm trí. Đấy là thứ không hề lay động mình, vì mình ghét nhất việc nghĩ “giá như”, mình không ngoảnh mặt lại quá khứ và nghĩ ước gì.

Nói chung, phim dựng đẹp, nhạc cũng khá hay, diễn viên diễn tốt, có chemistry, chỉ điều câu chuyện thì mình ghét. Lala land xem xong mình còn thấy buồn cho Seb, còn hiểu nàng dù nói mồm yêu ta đến mấy cũng không cưỡng lại việc lấy chồng, Us & them chỉ làm mình thấy não ruột.

Xem phim “người lớn” trá hình,

Cái trò lôi đặc điểm nhân vật chính ra dịch thành tên phim nghe rất chuối nhé! Ví dụ như Tangled thành Công chúa tóc mây, Brave thành Công chúa tóc xù, Frozen thành Nữ hoàng băng giá hay The Incredibles thành Gia đình siêu nhân. Như thể sợ khán giả sẽ không hiểu nên phải nói ngay những điều hiển nhiên, chán ốm vậy.

Quay lại với chủ đề chính, hồi xem The Incredibles 1 mình không khoái lắm, ngày đó chưa có người yêu cũng không nghĩ tới chuyện lập gia đình. The Incredibles thời ấy với mình rất nhạt. Nhưng đến khi lấy chồng rồi xem lại và xem thêm phần 2 mới thấy ngấm, ôi thôi đây quả là một bộ phim “người lớn” trá hình, là lời thở than chân thực nhất, phản ánh đời sống trưởng thành trần trụi nhất trong một lớp vỏ phim… thiếu nhi.

1*qCg_jd_VU_xSQ6AK5N8vRw.jpeg

Làm gì có phim trẻ con nào có bố mẹ cãi nhau thành thật thế, những cuộc chiến với kẻ thù cơm áo gạo tiền, đấu tranh nội tâm đi theo tiếng gọi trái tim, giấc mơ thanh xuân hay cắn răng nhẫn nhịn kiếm cơm nuôi con, trận chiến phải ba đầu sáu tay chăm các con mà vẫn phải đi ngủ… Nuôi con quả thực là một cuộc chiến, và như The Incredibles thì vượt qua được cuộc chiến ấy chính là những anh hùng. Đây không phải lời một ông bố, bà mẹ quần quật nào thốt ra thì còn ai vào đây nữa.

Toàn bộ câu chuyện siêu anh hùng, đánh đấm, đuổi bắt giật gân… với mình chỉ là gia vị bổ sung, là lớp áo giải trí cho các bé. Còn thực sự cốt lõi lại dành cho các bậc phụ huynh, một cái vỗ vai đầy cảm thông, động viên trên con đường nuôi dạy con cái đầy chông gai và thử thách. Như Quý ngài Phi thường đã đúc kết, tất cả những gì chúng ta làm là để cho các con sau này có quyền được lựa chọn, lựa chọn cái gì chúng tin và con người chúng muốn trở thành. Còn gì xúc động và chuẩn xác hơn thế!

Bên cạnh đó, phần giải trí của phim cũng rất tốt. Sự hài hước, duyên dáng đặc sản của Pixar còn nguyên. Phim xem có thể cười từ đầu đến cuối, không gượng gạo hay thô thiển. Edna vẫn là nhân vật mình thích nhất từ phần 1 đến giờ, cho dù chỉ xuất hiện vài phân cảnh nhỏ. Các cảnh hành động cũng nhiều và giống phim siêu anh hùng người lớn hơn.

Câu chuyện tuy dễ đoán nhưng khá tròn trịa, thông điệp vẫn tung ra được cái bắt tay rất chặt với những phụ huynh phải dắt con đi xem phim nhưng không ngờ lại được xem phim dành cho mình.

Phim ngắn lúc đầu vẫn xuất sắc như mọi khi. Bao (chính là bánh bao) cũng là một bộ phim đề tài về gia đình, về quan hệ giữa con cái và bố mẹ. Vô cùng đáng yêu, vô cùng lay động.

bao1-1024x569

Tóm lại, với mình hai bộ phim này đều đáng đồng tiền bát gạo. Chắc ở nhà đã hết chiếu rồi, mà bên này giờ mới bắt đầu chiếu, huhu.

Gọi em bằng tên anh,

Call me by your name là bộ phim nằm trong danh sách đề cử Oscar cho phim hay nhất năm vừa rồi, cũng được khá nhiều đánh giá tốt từ cả phía nhà phê bình lẫn khán giả.

Bộ phim dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của tác giả  André Aciman, kể về mối tình đồng giới của một giáo sư văn học với một chàng trai trẻ mới 17 tuổi.

Bộ phim đặt bối cảnh ở miền nam nước Ý, vào một mùa hè oi ả. Cảnh thôn quê yên ả, nên thơ, lãng mạn được tái hiện qua những khung hình tuyệt đẹp.

call-me-by-your-name-1516955892.jpg

Và các diễn viên chính cũng đẹp như những bài thơ vậy =)).

callme.jpg

Câu chuyện không có quá nhiều kịch tính, nhịp điệu cũng chầm chậm. Hai người từ lúc xa lạ, rụt rè dần dần bộc lộ tình cảm thật với nhau, như mọi mối tình bình thường khác. Cũng có chút ghen tuông, bối rối, nhưng sau cùng cả hai cũng có những trải nghiệm say đắm bên nhau.

Phần lớn bộ phim không gây cảm xúc nhiều cho mình. Mình từng xem nhiều bộ phim về đề tài LGBT, Call me by your name có cách kể bình thản, nhẹ nhàng hơn, không quằn quại, vật vã quá. Cũng có những chi tiết tình cảm khá lãng mạn, dễ thương, như lúc Elio nằng nặc đòi giữ áo sơ mi của Oliver, hay hai người nằm dài trên giường sau một đêm say sưa và gọi nhau bằng tên của người kia. Nhưng không biết sao mình không thấy xúc động gì cả ý. Có thể do đẹp quá, nuột quá chăng?

Hoặc việc cả hai đều không quyết liệt đấu tranh cho mối tình ấy làm mình bớt đồng cảm hơn. Cả Elio và Oliver đều mê đắm trong tình yêu này nhưng lại xác định nó không đi tới đâu, thậm chí không có hành động nào đấu tranh cho nó. Thái độ “ôi cứ mơ hết một giấc mơ đẹp rồi mai tỉnh giấc cũng cam lòng” này thực không phải tách trà của mình. Tất nhiên, hai người đều có cái khó riêng, và có thể câu chuyện của họ thực sự vô vọng, nhưng ít nhất nếu một trong hai nhân vật có chút phản kháng nào đó thay vì cam chịu chấp nhận thời thế thì mình sẽ cảm thấy yêu quý họ hơn chăng?

7917961.jpg

Tuy vậy, khi đã gần hết hi vọng được lay động bởi bộ phim, chỉ vài phút cuối thực sự khiến mình choáng váng. Tưởng chừng như đã vượt qua được mối tình chóng vánh với Oliver, Elio trở lại cuộc sống vui vẻ của một chàng trai 18, cuộc điện thoại thông báo lấy vợ của Oliver đã làm Elio vụn vỡ. Đoạn Elio chẳng nói chẳng rằng, ngồi thất thần trước lò sưởi, cố tỏ ra mình vẫn ổn, cố kìm cho nước mắt không trào ra quả thực là điểm sáng của phim, một cú chốt đầy sức nặng. Không cần lời thoại, không cần nhạc nền, không cần diễn cảm xúc kịch tính mà cũng cảm thấy Elio đã chết trong lòng một chút. Dù biết chắc chắn mình và người đó không đến được với nhau, nhưng một lời khẳng định phũ phàng nữa (một đám cưới) giống như lấy dao cứa lại vết thương cũ, mà không biết đã kịp lành hẳn hay chưa.

img_6376.jpg

Ôi thật tan nát làm sao!

Xem cả tiếng đồng hồ để chốt lại một vài phút quý giá như vậy kể cũng không uổng đâu ha!

 

 

Sully

Chiều nay mình mới xem bộ phim này. Lâu rồi mới thấy xúc động khi xem một bộ phim.

(spoiler alert!!! nếu bạn chưa xem phim này thì cân nhắc trước khi đọc tiếp)

Chuyện kể về một sự kiện có thật khi một chiếc máy bay bất ngờ gặp nạn lúc mới cất cánh, hỏng hẳn cả hai động cơ và cơ trưởng trong tích tắc đã phải quyết định hạ cánh khẩn cấp xuống sông Hudson ở New York. Toàn bộ hành khách và phi hành đoàn, 155 người đều bình an vô sự. Ngay lập tức, cơ trưởng Sully được tung hô như một người anh hùng. Nhưng cũng ngay sau đó, ông bị gọi điều trần về quyết định hạ cánh khẩn cấp của mình. Giả lập máy tính cho thấy vẫn có thể đưa máy bay trở lại một sân bay gần đó và không vứt nguyên cả cái máy bay đi như vậy.

Câu chuyện của bộ phim rất đơn giản, chỉ có vậy. Không có quá nhiều kịch tính. Nhưng từng tình tiết trong phim lại rất có sức nặng. Mình có thể cảm thấy được không khí căng ra như sợi chun sắp đứt lúc cơ trưởng ngắn gọn nói vào loa thông báo “Chuẩn bị có va chạm”, có thể cảm thấy sự dằn vặt giằng xé trong lòng Sully khi ông nghi ngờ liệu rằng ông đã quyết định sai, và đặc biệt là khi ông tự biện hộ lại cho hành động của mình trước mọi lời buộc tội từ máy móc. Sự nhạy cảm và tính nhân bản là thứ máy móc sẽ không sao chép được. Những giả lập về vụ tai nạn đã loại bỏ hoàn toàn yếu tố con người, sự căng thẳng trong giây phút sống còn, sự bất ngờ chưa từng được tính toán trước của vụ tai nạn… Sau cùng thì ông đã đúng. Đến máy móc thì vẫn có lúc sai thôi.

Một trong những câu thoại đắt giá nhất là khi được hỏi ông nghĩ gì về hành động anh hùng của mình. Ông điềm đạm trả lời tôi không phải một người hùng, tôi chỉ là một người bình thường làm công việc của mình. Và mọi việc bình an là do công sức của rất nhiều người đồng tâm hợp sức.

Khi chúng ta ngợi ca ai đó là anh hùng, đôi khi lấn át cả lòng biết ơn và ngưỡng mộ ấy là sự kỳ vọng nặng nề. Kỳ vọng họ sẽ giữ vững hình ảnh người hùng ấy để chúng ta có chỗ dựa vào mà tin, kỳ vọng họ sẽ lại tiếp tục làm những việc như thế mỗi khi… có dịp. Chỉ mảy may trái ý dư luận là từ người hùng cũng có thể bị đạp xuống bùn đen ngay.

Như chuyện của MC Phan Anh đứng ra quyên tiền từ thiện được hẳn 24 tỷ. Quá lớn so với kỳ vọng của tất cả mọi người. Và giờ thì anh đang bị bủa vây trước những lời hạch sách, hỏi han về việc giải ngân. Thật dễ dàng để cảm thấy lương tâm được xoa dịu, an ủi, cảm thấy mình cũng là người có lòng trắc ẩn khi quyên tiền cho ai đó đứng ra làm “người hùng cứu giúp nhân dân” – cho dù đó không phải việc của anh ta rồi thì tung hô anh ta tận mây xanh. Và giờ thì dễ là Phan Anh làm ơn mắc oán, bỗng đâu vướng vào một đống chuyện rắc rối mà có lẽ anh cũng chưa có kinh nghiệm để xử lý. Làm từ thiện đâu phải chuyện đơn giản.

Mình chưa bao giờ kỳ vọng vào những người anh hùng, ngay cả khi chúng ta có nguyên biệt đội Avenger đi chăng nữa. Mình chỉ mong có những người bình thường làm hết sức công việc của mình. Chúng ta đáng nhẽ đã có những nhà máy thuỷ điện được quy hoạch đúng chỗ, có quy trình, giải pháp chống lũ được cải tiến, có tổ chức cứu giúp hỗ trợ người dân khi nguy cấp… Chúng ta có lẽ không cần, và không nên mong có thêm nhiều Phan Anh nữa.

Quay lại thì phim rất hay, lại có tính thời sự với Việt Nam bây giờ. Nếu bạn đã lỡ đọc spoiler hết thì vẫn cứ xem đi nhé :p.

Phim thôi đừng xem

Tối hôm qua trước khi đi ngủ mình xem một bộ phim tên là The Dressmaker. Bộ phim này khiến mình thấy khó chịu và lợm giọng khủng khiếp. Mình cũng có cảm giác này khi xem How to get away with a murder hay Flowers in the attic. Không phải bởi chúng là những bộ phim dở, mà bởi sự bi quan cực đoan của những nhà làm phim làm mình bức bối. Mình thực sự không muốn nhìn cuộc sống theo cách ấy.

The Dressmaker kể về một người phụ nữ có tài thiết kế thời trang. Cô quay trở lại quê nhà – một thị trấn heo hút với những con người nhỏ mọn, những người đã từng khiến tuổi thơ cô khổ sở và vu cho cô tội giết người. Cô quay trở lại để chăm sóc người mẹ đã hoá điên và mất trí nhớ, cũng như gột sạch thanh danh của mình và trả thù những kẻ từng hành hạ cô. Trong công cuộc trả thù ấy cô tìm được tình yêu của đời mình. Và anh ta chết vì muốn trêu đùa cô (nhảy vào thùng đựng lúa mỳ và chết ngạt trong đó), muốn khẳng định cho cô thấy tình yêu mạnh hơn thù ghét. Rồi sau đó mẹ cô cũng chết vì đột quỵ, người bạn duy nhất của cô trong thị trấn thì đi tù, bố cô là một kẻ khốn nạn đã ruồng rẫy mẹ con cô mà còn muốn hãm hại cô. Cuối cùng cô trả thù được cả thị trấn và thiêu rụi cả cái thị trấn ấy rồi bỏ đi. Hết phim.

2014_11_11-the-dressmaker_0771

Điều khiến mình thấy ngạt thở trong những bộ phim như The Dressmaker hay How to get away with a murder là mình không tìm được chút hi vọng nào. Ngay cả những nhân vật chính diện cũng đáp lại những kẻ xấu bằng hành động tương tự. Người tốt bị vùi dập tới tận cùng và chỉ giải thoát được bản thân bằng cách trừng phạt. Tất nhiên, xét về mặt nào đó thì cũng thoả đáng, tuy nhiên mình không hả hê, sung sướng tẹo nào. Mình thấy đôi chút tuyệt vọng.

Điều khiến mình thích làm sách thiếu nhi và thanh thiếu niên là bởi dù câu chuyện bi kịch tới nhường nào vẫn luôn có hi vọng. Như đạo diễn Hayao Miyazaki từng nói, hoạt hình là cơ hội thứ 2 cho mọi đứa trẻ. Không quan trọng câu chuyện đáng sợ, khốc liệt, sầu thảm đến đâu, chỉ cần có hi vọng thì chúng đều vẫn ổn. Một trong những bộ phim tan nát, nặng nề nhất mình từng xem là All about Lily Chou Chou, nhưng đến cuối cùng vẫn le lói một khởi đầu mới, khi cậu bé can đảm muốn chuộc lỗi, muốn bù đắp lại những tổn thương mình gây ra cho cô bạn mình thích. Hay như trong Memories of Matsuko thì dù Matsuko chết đau đớn, cuộc đời của cô đã làm thay đổi những con người khác, theo cách tốt đẹp hơn.

memories_of_matsuko_3

Quan điểm của mình về cuộc sống rất đơn giản, chỉ để vui vẻ và làm cái gì được tốt đẹp hơn chút xíu thì làm. Mình muốn làm sách thiếu nhi vì mình thích sự lạc quan, sự trong trẻo, hướng thiện của chúng. Vì mình tin rằng nếu chúng ta có thể làm được những cuốn sách hay hơn, tốt hơn thì tại sao không làm. Mình đi tập thể dục, mình ăn uống điều độ… không phải vì muốn sống lâu hơn mà là để sống tốt hơn. Mình đã không từ bỏ người yêu mình khi anh đang buồn bực, bi quan (hồi ấy chưa chính thức yêu nhau) vì mình đã thấy khó chịu phát rồ lên với cái sự không vui vẻ, không yêu đời của anh, không thể để yên như vậy được. Không hiểu sao, mình có linh tính sâu sắc rằng đó không phải bản chất của anh. Và chắc bởi chúng mình có chung quan điểm, chung lòng tin rằng “nếu có thể làm tốt hơn, tại sao không làm” nên đến giờ chúng mình vẫn là những người đồng hành của nhau.

Bộ phim kia đã làm mình bực bội từ tối đến tận sáng nay dậy, cho đến lúc mình gọi cho anh xả một tràng, đây tự em đi xem hết cái phim đấy xong lại rước khó chịu vào người, xong lôi hết tất cả những bộ phim khó chịu như thế xem từ trước đến nay ra kể một thể… Anh yên lặng, mắt nhắm mắt mở nghe mình kể lể, cũng không bình luận gì thêm, chỉ cười cười. Mà nói chung là cười yêu quá nên mình quên phim luôn rồi (thật ra viết dài dòng vậy chỉ để kể cái này thôi hihi).

 

 

Phép thử,

Mình vừa xem xong một bộ phim tên là Force Majeure. Bộ phim đặt ra một tình huống cực kỳ thú vị (với người xem) nhưng vô cùng khắc nghiệt (với nhân vật). Cách giải quyết của bộ phim hợp lý, thỏa đáng, lại rất nhiều hi vọng. Mình không định viết review phim, chỉ muốn mượn phim để nói một vấn đề liên quan, nên mình sẽ spoil hết nội dung phim, nếu muốn xem phim cho hay thì đừng đọc tiếp nhé.

Chuyện kể về một gia đình nọ, có hai vợ chồng với hai đứa con nhỏ, đi nghỉ trượt tuyết ở một ngọn núi.  Trong lúc họ đang ăn trưa trên núi thì có tuyết lở. Tưởng chừng tuyết sẽ đổ lên chỗ họ đang ngồi, tất cả mọi người ở nhà hàng đều hoảng loạn chạy thoát thân, người chồng vơ lấy điện thoại và găng tay bỏ mặc lại vợ và hai đứa con nhỏ. Nhưng sau tuyết lở không tới chỗ họ, mọi người đều bình an.

Tuy nhiên từ sau sự việc đó, người vợ không còn cảm thấy tin tưởng, an toàn với chồng mình nữa.

ForceMajeureRubenOstlund

Cuộc sống luôn tạo ra vô vàn những phép thử với chúng ta. Rất khó để nói trước liệu chúng ta sẽ chế ngự được bản năng của mình trong những hoàn cảnh khắc nghiệt hay không. Trong phim, bản năng của người mẹ là túm lấy hai đứa con ngay lập tức nhưng người bố lại bỏ chạy một mình. Tự nhiên mình nhớ tới rất nhiều những vụ tai nạn không ngờ tới, như bà mẹ ở Trung Quốc bị cuốn vào trong thang cuốn nhưng trước khi đó cô đã kịp đẩy đứa con ra xa, hoặc trong vụ động đất cách đây vài năm, khi đào đống đổ nát lên họ tìm thấy một đứa bé còn sống sót nhờ người mẹ lấy thân che chắn với một lời nhắn còn lưu trong điện thoại: nếu con sống sót được thì hãy luôn nhớ rằng mẹ rất yêu con. Hay như người đàn ông đã lấy thân đỡ đạn cho bạn gái trong một vụ xả súng vào đám đông, hay cô giáo trẻ hi sinh tính mạng để cứu học sinh của mình. Không thể biết trước được liệu những hành động anh hùng như vậy có xảy ra hay không, và ai sẽ trở nên dũng cảm phi thường trong những thời điểm sống còn như vậy (đáng tiếc cuộc sống không dễ đoán như những bộ phim anh hùng của Mỹ – nơi chúng ta luôn biết mình sẽ được cứu).

Tất nhiên, chúng ta biết luôn có những người can đảm quên thân mình như vậy (may mắn sao!). Còn những người còn lại? Như ông bố trong bộ phim chẳng hạn. Hành động của anh ta là cực kỳ hèn nhát, đáng thất vọng, nhưng mặt khác mình lại thấy thương cảm cho anh ta – anh ta mắc một sai lầm rất con người và bị chính sai lầm ấy hành hạ, dằn vặt. Liệu vì một khoảnh khắc bản năng ích kỷ mạnh hơn lý trí mà gạt bỏ hết bao năm yêu thương, chăm sóc tận tụy của một người bố, một người chồng thì có công bằng với anh ta không? Chúng ta phải xét tới một thực tế rất lớn là tất cả mọi người đều không sao, không ai bị thương gì.

Thực ra điều khó khăn nhất ở hoàn cảnh này không phải là tha thứ mà là hàn gắn lòng tin. Chỉ từ một vết nứt rất nhỏ có thể lan rộng làm rạn vỡ rất nhiều điều vun đắp bao lâu. Và một khi lòng tin đã sứt mẻ thì phải cần rất nhiều rất nhiều tình yêu, sự sáng suốt cũng như lòng dũng cảm để tin tưởng thêm một lần nữa. Như trong bộ phim này, cuối cùng kẻ tha thứ và hàn gắn tất cả lại là những đứa con, chúng mau chóng quên mất sự việc lở tuyết hụt mà chỉ nhìn thấy trước mặt, ở hiện tại là bố chúng đang vô cùng đau khổ và bố mẹ chúng như thể sắp li dị. Chúng lại yêu bố chúng như chưa hề cần bố cứu mình. Và lần này thì bố chúng đã không làm chúng thất vọng thêm nữa.

Có một chi tiết nhỏ mình rất thích trong phim: người vợ kể lể sự việc cho một người bạn của chồng – cũng đang đi nghỉ với một cô bạn gái trẻ măng. Cặp đôi này lắng nghe câu chuyện và cố gắng an ủi, xoa dịu cả hai vợ chồng. Sau khi trở về phòng, cô gái trẻ quay ra nói với người yêu mình rằng cô nghĩ nếu trong trường hợp như vậy chắc anh cũng sẽ bỏ chạy như ông chồng kia – hai anh trông có vẻ cùng một loại người. Rồi họ cãi nhau. Đây là một tình huống chân thực và bản thân mình cũng từng vướng phải không ít lần. Chúng ta may mắn không rơi vào những tình huống khắc nghiệt thì chúng ta lại tự đặt ra những phép thử. Và nói thật, những phép thử này không khiến chúng ta yêu nhau hơn, tin tưởng nhau hơn mà chỉ thể hiện sự bất an và thiếu tin tưởng lẫn nhau. Không khác gì chúng ta tự cầm rìu phang vào một cái bàn đang dùng bình thường với suy nghĩ rằng dù gì cũng phải thử xem nó có tốt thật không.

Mình nghĩ, ngoài những phép thử khách quan và không thể tránh khỏi mà cuộc sống đổ xuống đầu chúng ta (như một vụ lở tuyết hụt chẳng hạn) có lẽ không nên tự tạo ra thêm những phép thử cho những người xung quanh mình. Nếu thực sự muốn thử thách nhau thì có lẽ cũng từ bỏ nhau đi là vừa. Vì thử chắc cũng như đốt giấy, kiểu gì cũng cháy, không bỏng người này cũng bỏng người kia.

Khi xem V for vendetta, mình thích nhất việc Evey mong muốn nhất là ngừng sợ hãi. Khi cô thôi sợ hãi, người quen cũng không thể nhận ra cô nữa. Chỉ khi thôi sợ hãi, thôi sợ đau buồn, sợ thất vọng thì người ta mới có thể thực sự tin tưởng được.

À nói tới đây lại thấy có tý bất bình cho nỗi sợ. Thôi thì sẽ nói về nỗi sợ vào một dịp khác.

Tết đi xem Kingsman

kingsman

Sáng mình vừa đi xem phim này, bên cạnh rất nhiều phim hài Tết của Việt Nam và bộ phim so-called porn bị cắt tóe loe biến anh nhân vật chính thành yếu sinh lý 50 sắc thái thì đây là bộ phim nhìn lướt qua thấy khả dĩ để xem nhất. Cá nhân mình thấy một phim máu me như Kingsman không hợp lắm với không khí lễ Tết nhưng nó thực sự là một tác phẩm khiến mình thấy feel good một cách cực kỳ sảng khoái.

Ban đầu khi xem trailer thì mình không có nhiều hình dung về phim này lắm, mình đã tưởng nó chỉ là một bộ phim hành động (pha chút hài) kiểu Mỹ dạng như Avenger nhưng thay bằng các quý ông kiểu Anh (thứ mà mình rất thích), vậy nên mình nghĩ xem Tết giải trí cũng vui. Tuy nhiên, bất ngờ là (mình rất thích các bất ngờ) bộ phim hoàn toàn không như mình tưởng tượng. Nó vừa làm mình phải rùng mình (ew~ rất nhiều), vừa khiến mình cười sằng sặc (mà cả rạp chẳng thấy ai cười mấy đoạn đó ~ chả hiểu sao =))) ) vừa khiến mình thấy rất đã khi bước ra khỏi rạp.

Về kịch bản thì câu chuyện không có gì mới, vẫn motif cũ, đại khái có một thằng bé trẻ trâu, vứt bỏ tương lai xán lạn của mình cho những trò nghịch phá rồi sau được một quý ông tài giỏi cứu giúp để trả ơn bố cậu ta (dạng như Kirk trong Star Trek). Thằng bé sau khi được huấn luyện, trải qua nhiều bài học quý giá thì đã lớn khôn thành người có ích. Hết chuyện, nhạc hoành tráng nổi lên. Nhưng câu chuyện đã được kể theo một cách rất khác dưới bàn tay của đạo diễn Matthew Vaughn (mà mình đã thích ông từ Xmen First class). Bản thân từng nhân vật thì không quá đặc sắc, đặc biệt là cậu nhân vật chính – cậu ta rất thông thường với mình (từ mặt mũi, ngoại hình đến tính cách). Nhưng điều mình thích ở Kingsman là các chi tiết nhỏ, rất nhiều các chi tiết nhỏ được cài cắm, rải khắp phim. Việc suy diễn, lật mở, bàn luận về những chi tiết này cực kỳ thú vị. Chúng vừa mỉa mai, hài hước, sâu cay rất Anh, lại vừa thẳng toẹt, phũ phàng rất Mỹ. Bộ phim động chạm đến những vấn đề không mới nhưng vẫn luôn còn nóng của thế giới (biến đổi khí hậu, sự tác động tiêu cực của con người tới Trái Đất, sự lũng đoạn tranh cướp quyền lực…) bằng một cách viễn tưởng, hư cấu phi lý nhưng rất thẳng thắn, khốc liệt. Và mình thích sự mỉa mai thẳng thắn này. 

(có spoiler)

Một trong những đoạn mình thích nhất phim là ở cao trào cuối, khi các nhân vật chính trị gia, những nhà cầm quyền của thế giới được nổ tung đầu theo nhạc trang nghiêm, hùng tráng, có nhịp điệu, có tạo hình, như pháo hoa tươi vui ngày Tết. Nhân vật chính của chúng ta hùng dũng bước qua hàng đống những cái xác không đầu, tiến vào đối diện với tên trùm cuối (ăn mặc như ngôi sao hip hop nửa mùa) và hắn ta than thở: cậu đúng là đồ ngu, giết cả đống người vô tội đó làm gì, chả cản được tôi làm việc này. Mình và đứa em đã cười sằng sặc suốt cả đoạn pháo hoa này.

Tuy vậy những sự mỉa mai này không gây cho mình cảm giác cay cú. Không phải là chửi bới. Chỉ là chỉ ra rằng chúng ta dù có quyền lực hay tiền bạc hay thiên tài đến mức nào thì cơ bản đầu tiên vẫn là một con người và vẫn có thể chết. Điều quan trọng là lựa chọn cách sống ra sao.

kingsman-the-secret-service-colin-firth-suits

“manner makes a man”

Cái manner này, không chỉ là ở cách anh mặc một bộ vest đẹp, biết uống rượu ngon và sử dụng từ ngữ trôi chảy, Nó là quan điểm bên dưới tất cả những lựa chọn ấy. Một bộ vest đẹp không làm nên một người đàn ông nhưng hẳn có thể làm anh ta trông bảnh bao hơn. Cũng như với Kingsman, mấy cảnh hành động bóng bẩy, súng ống máu me tung tóe không làm nên một bộ phim đáng nhớ, nhưng cũng khiến nó thu hút hơn ban đầu. Rồi sau đó tùy bạn có thể thưởng thức những thứ bên dưới đó nữa.

Đây là một bộ phim mà chắc chắn mình sẽ đi xem lại lần nữa. Chỉ để moi móc nó thêm. Hhihihi.

p.s: nhạc phim rất hay (cũng đã khiến mình cười rất nhiều)