I talk about Encanto,

Encanto kể về một đại gia đình Madrigal, mỗi thành viên trong gia đình đều có một sức mạnh siêu nhiên. Và gia đình ấy gánh vác cả một cộng đồng. Tuy nhiên, bỗng dưng tòi ra cô bé nhân vật chính – Mirabel không có sức mạnh gì, chỉ là một người bình thường.

Ngay từ lúc mới xem trailer của phim, từ năm ngoái năm kia lận, mình đã không chút hào hứng với cái premise này. Vì mình biết chắc chỉ có thể có một trong hai giải pháp cho cái kết: nhân vật chính tìm ra sức mạnh hoặc tiếp tục chỉ là một người bình thường. Và cả hai trường hợp đều… khá chán để truyền tải thông điệp mày không cần có sức mạnh để được gia đình yêu thương (mới xem trailer đã đoán tồng tộc được hết cả câu chuyện).

Nhưng mình vẫn xem phim này, mong là mình sai. Có nhiều phim ban đầu xem trailer mình không quá hứng thú, kỳ vọng nhưng lại hay bất ngờ, ví dụ như Wreck it Ralph (vì mình vốn không thích chơi điện tử). Encanto lại khiến mình thấy chán dưới cả mức không-kỳ-vọng-gì.

Đầu tiên, phải nói rõ là mình HIỂU chủ đề & thông điệp của phim. MÌNH HIỂU. Mình đoán được ngay từ lúc mới xem trailer. Đó là một chủ đề tốt & một thông điệp tích cực. Cái khiến mình thấy bực bội là quá trình để dẫn tới kết quả, giải quyết nút thắt của phim, quá thiếu chi tiết, thay đổi quá gấp dẫn tới việc không thuyết phục.

Read More »

Tất cả phim hoạt hình PIXAR mình đã xem,

Sau khi làm bảng xếp hạng phim MCU, mình nghĩ sao không làm phim PIXAR luôn.

Tương tự như bảng MCU, mình vẫn xếp phim vào ba nhóm: nhóm “tách trà”, nhóm “cũng được” và nhóm “bleh”.

Nhóm “tách trà” 🍵

Đây là những phim mình xem mà khóc được (nhưng không phải phim nào cũng khóc đâu nhé ^^”). Đây đều là những phim xứng đáng có một bài review chi tiết riêng. Chắc mình sẽ viết bổ sung dần.

  1. A bug’s life
  2. Ratatouille
  3. Toy story 4 (đã có bài review ở đây)
  4. Wall E
  5. Monsters, Inc.
  6. Finding Nemo
  7. SOUL (đã có bài review ở đây)
  8. Onward (đã có bài review ở đây)
  9. The Incredibles 2 (đã có bài review ở đây)

Nhóm “cũng được” 💁‍♀️

  1. Toy story
  2. Toy story 2
  3. Toy story 3
  4. The Incredibles
  5. Inside Out
  6. Coco
  7. Up
  8. Luca

Nhóm “bleh” 🥱

  1. Cars
  2. Cars 2
  3. Cars 3
  4. Brave
  5. Monster University
  6. The good dinosaur
  7. Finding Dory
  8. Turning Red

Về cơ bản, PIXAR vẫn là một studio mình yêu thích, họ có nhiều ý tưởng nguyên bản thú vị. Mình luôn mong chờ các tác phẩm mới của họ.

Lần tới mình sẽ làm bảng xếp hạng Ghibli – cũng là một xưởng phim mà phim nào mình cũng xem.

Tất cả phim MCU mình đã xem,

Mấy hôm mình xem loạt video xếp hạng các phim trong MCU từ xưa đến giờ, liền cũng muốn làm một bảng xếp hạng của mình.

Đầu tiên, phải nói là mình không phải fan Marvel hay phim/ comic siêu anh hùng nói chung. Mình đã đi từ đoạn hoàn toàn không thích các sản phẩm liên quan tới siêu anh hùng, cho tới đoạn nghĩ mình rất thích, cho tới giờ là mình không thích mấy (mà phim nào cũng xem 😐) nhưng vẫn có những sản phẩm cá biệt mình mê.

Mình thích hai phong cách hoàn toàn trái ngược, nói chung “quá thể” tới độ là được: một là dạng nhố nhăng, làm lố hết sức, không nề hà. Hai là dạng cực kỳ nghiêm túc, đen tối, quằn quại (kiểu như The Dark knight hay Watchmen ấy. À Watchmen mình thấy comic hay hơn phim nhé! – không phải phim Marvel nhưng công bằng mà nói style Marvel đến giờ có mấy phim đen tối gì đâu).

Bảng xếp hạng này mình chỉ chia thành 3 nhóm lớn: nhóm “tách trà” của tôi – những phim rất hợp khẩu vị, mình sẵn sàng xem đi xem lại nhiều lần. Nhóm “cũng được” – những phim mình xem được hết một lèo mà không phải bấm điện thoại, xem giải trí vui vui okay nhưng không quá mê đắm. Và nhóm cuối cùng là “bleh” – những phim mình thấy nhạt hoặc thấy bực mình vì câu chuyện.

Read More »

Khi yêu bản thân không cần lên gân,

Trong bài viết Truyện cổ tích, đọc hay bỏ? mình đã có nói quan điểm của mình về những truyện cổ tích không còn tương thích với xã hội đương thời: chúng ta không xoá bỏ mà cần “cải tiến” chúng.

Một trong những cách cải tiến hiệu quả (và thú vị) nhất chính là re-tell, kể lại tích cũ theo một cách mới, thay đổi thêm thắt tính cách cho các nhân vật quen thuộc, hoặc đôi lúc đảo ngược hẳn các tình tiết cũ. Cô bé choàng khăn đỏNàng Bạch Tuyết & bảy chú lùn có lẽ là những tác phẩm được kể lại nhiều bậc nhất. Và cũng có rất nhiều tác phẩm kể lại hay ho vô cùng.

Hôm nay mình muốn giới thiệu một tác phẩm kể lại Nàng Bạch Tuyết & bảy chú lùn mà mình mới xem được gần đây: Giày đỏ và bảy chú lùn. Đây là một bộ phim hoạt hình 3D đến từ Hàn Quốc. Ngoại trừ đội diễn viên lồng tiếng Anh ra thì ekip hầu hết đều là người Hàn.

Cảnh báo spoiler! (cả phim luôn 🙂 )

Read More »

Về SOUL,

Những ngày cuối năm 2020 mình xem được bộ phim mới nhất của Pixar, mang tên SOUL.

Cảnh báo SPOILERS!

SOUL cùng với Toy Story 4 hay Onward, đối với mình, đã đem tới một hơi thở mới từ Pixar khi mà câu chuyện, vấn đề đặt ra, thậm chí cả nhân vật đã người lớn hơn rất nhiều. Điểm khác biệt cốt lõi ở những câu chuyện này so với những tác phẩm trước đó của Pixar hay phim Disney đặc thù nói chung là nhân vật không đạt được ước nguyện đặt ra ở đầu phim.

Ví dụ trong Finding Nemo, mục đích của bố Nemo là tìm con trai đi lạc (nó cũng là nguyên cái tựa phim luôn) –> kết phim hai bố con được đoàn tụ và mối quan hệ thêm bền chặt, khăng khít. Trong A bug’s life, mục đích xuyên suốt của Flik là được chấp nhận, được đóng góp cho cộng đồng –> kết phim Flik trở thành một thành viên được yêu quý, nể trọng trong đàn kiến.

Ngược lại, với những phim có âm hưởng trưởng thành rõ nét hơn, câu chuyện không đơn giản như vậy.

Read More »

Vì sao mình không bao giờ muốn tới Neverland,

Mình thích hầu hết các phim hoạt hình classic 2D của Disney, ngoại từ Peter Pan. Ngày nhỏ, mình chỉ đơn thuần không thích, cũng không nghĩ sâu và không giải thích được vì sao mình lại không thích câu chuyện này. Mình cũng đã từng đọc thử sách nhưng hầu như không nhớ gì, không có ấn tượng nào đọng lại.

Giờ khi đã lớn hơn, đọc và tìm hiểu được nhiều thứ hơn, mình liền nghĩ lại và tìm cách giải thích xem điều gì khiến mình không kết nối được với Peter Pan. Tất nhiên, có thể đơn giản nói là tôi không thích thôi nhưng… thế thì nói làm gì? :)))

Điều đầu tiên, Peter Pan là một câu chuyện với concept (khá phổ biến) trốn chạy thế giới thực, thêm chút tránh né trách nhiệm làm người lớn. Mình yêu thích khá nhiều tác phẩm với concept này: Biên niên sử Narnia, Momo, Chuyện dài bất tận (Never ending story), Where the wild things are… Có gì khác biệt giữa việc chạy trốn của Peter Pan với Momo hay anh chị em nhà Pevensie?

Không biết những đứa trẻ khác thế nào nhưng ngày nhỏ mình rất muốn lớn, luôn phấn khởi mỗi lần khai giảng được lên lớp. Mong thành người lớn để được làm đủ thứ tự do tuỳ ý. Việc thích làm trẻ con và mong được làm trẻ con mãi – mình nghĩ – chỉ xuất hiện ở người lớn – những người biết được rằng lớn không vui như mày tưởng đâu (aka đừng lớn bẫy đấy). Một trong những bản năng thuần tuý nhất của những đứa trẻ là tò mò, những gì chúng chưa từng được thử sẽ muốn thử. Làm người lớn là một trong những điều bí ẩn to đùng. Khi còn bé, mình không tài nào đồng cảm được với việc Peter Pan không muốn lớn, mãi mãi mắc kẹt ở hình dạng một đứa trẻ. Thêm nữa, lúc bé mình không thích ý nghĩ bố mẹ biến mất. Giống như đi siêu thị đông nghịt mà bị lạc mất bố mẹ vậy, không vui vẻ tý nào.

Những vùng đất kì diệu thường không có luật lệ để tới hay ở lại, chỉ cần muốn là đến, mở sách ra đọc là tới, chui qua tủ quần áo là tới, vào phòng đóng cửa rồi dong buồm ra khơi là tới… Nhưng luật ở Neverland là phải bé mãi, không được lớn – một mong muốn mà ngay từ đầu mình đã không có.

Read More »

Nửa còn lại,

large_half-of-it-poster

Ban đầu khi đọc giới thiệu phim, mình hơi sợ phim sẽ lối mòn, với nhân vật chính hội tụ đủ đặc điểm cliché châu Á trong một bộ phim phương Tây: HỌC GIỎI, kém hoà nhập, cứng nhắc, awkward… Lại thêm gia vị đồng tính. Trời ơi đọc đã không muốn xem. Mình đã nghía qua bộ phim vài lần mà vẫn không bấm vào xem.

Tuy vậy, một ngày mát trời và rảnh rỗi sinh nông nổi, mình đã xem thử, trong tâm thế sợ hãi sẽ rùng mình lè lưỡi các thể loại.

Câu chuyện xoay quanh Ellie Chu, cô bé người Mỹ gốc Trung Quốc. Gia đình nghèo khó theo phong cách quen thuộc nhưng bù lại học giỏi nên đã “khởi nghiệp” từ rất sớm, chuyên viết luận hộ các bạn. Khi nhìn tạo hình của Chu, mình bắt đầu thấy dễ chịu hơn: Chân chất một cách vô cùng đơn điệu.

Read More »

Onward,

Lâu rồi mình không viết về phim. Mình vẫn xem nhiều nhưng không có mấy phim khiến mình muốn viết lắm. Hôm qua xem liền hai phim thì cả hai đều quá hay! Đó là Onward và The half of it. Mà mình sẽ viết về Onward trước.

Bài viết có (lẽ) spoil nội dung phim (phần nào…).

onward-teaser-poster

Onward kể về một thế giới hậu phép thuật. Khi việc luyện tập và sử dụng phép thuật quá phức tạp, mất sức, người ta dần chuyển sang và lệ thuộc vào những phát minh thuận tiện cho đời sống (như đèn điện, ô tô…), và lãng quên phép thuật. Một thế giới của tiên, quỷ lùn, nhân mã, rồng, những sinh vật huyền bí trong những câu chuyện thần thoại lại không biết (và không tin) phép thuật.

Chuyện kể về hai anh em Barley và Ian. Barley không sợ cái gì hết còn Ian sợ tất cả mọi thứ. Hai anh em có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, sống những cuộc sống gần như tách rời nhau dù ở chung dưới một mái nhà. Cha hai anh em mất sớm. Ian thậm chí chưa từng được gặp cha.

Read More »

Ở nhà tránh dịch thì làm gì?

Sáng nay mình hết sức lăn tăn, nghĩ viết chuyện dịch Cô Vy ở Nhật hay chuyện mấy phim, sách mình mới xem/ đọc được. Sau cùng mình quyết định viết… gộp chung cả hai.

So beware, a wall of text is coming! 

Đầu tiên, cái tựa chỉ mang tính chất đú đởn. Vì không tránh dịch thì mình vẫn ở nhà thôi :v . Công việc của mình làm ở nhà (cái lợi của việc làm freelancer với một đứa introvert là không phải tiếp xúc trực tiếp với loài người – đa tạ internet và các loại sản phẩm công nghệ, cái hại là làm việc không biết ngày tháng gì sất – làm gì có khái niệm nghỉ lễ anh em ơi, và tiếng Nhật thì vẫn dốt hơn các bạn mới sang nhưng chịu khó đi baito 🙂 . Tiếng Việt mình còn dốt đi ấy chứ chả nói đến tiếng Nhật 🙂 ), chỉ cuối tuần là thường mình ra ngoài chơi hoặc ra quán cafe làm việc.

Chắc các bạn theo dõi báo chí, tin tức cũng biết, tình hình dịch bệnh ở Nhật chỉ kém toang hơn Hàn với Ý một tý. Nhờ pha xử lý vô cùng cồng kềnh của đội Nhật với nàng công chúa kim cương, giờ virus đã lan ra hầu khắp các tỉnh thành của Nhật. Mới hôm qua Tokyo còn dẫn đầu danh sách về số ca nhiễm, chỉ sau một đêm Hokkaido đã chiếm ngôi với gấp đôi ca nhiễm.

Có cái này mình nghĩ không nhiều người nắm rõ được, Tokyo không hẳn là một thành phố, nó là một siêu đô thị – megacity, bao gồm rất nhiều thành phố nhỏ. Tokyo được hiểu là hẳn một khu vực, một vùng chứ không chỉ là một thành phố. Các 区 (ku) ở Tokyo, khi dịch sang tiếng Anh là city – chứ không phải Quận.

Khi báo chí đưa tin có bao nhiêu người nhiễm ở Tokyo, họ không đưa rõ ràng là ở 区 nào (chả bù cho VN đưa tin cụ thể tới cả xã). Mình không biết thành phố mình đang ở đã có ca nào chưa. Nhưng chỗ mình hiện vẫn khá yên ả, vốn cũng không sầm uất, không có khách du lịch, cũng không quá đông người già. Ga nhỏ, nên tương đối vắng (nhà mình còn xa ga híc). Khẩu trang thì người Nhật vốn vẫn đeo nhiều, nên mình không có ấn tượng là người ta đeo nhiều hẳn lên do bệnh dịch.

Siêu thị vẫn hoạt động bình thường. Không có dấu hiệu người dân đổ xô đi mua đồ tích trữ. Dù mình thì cũng đã tích một chút do mẹ gọi điện sang lo lắng giục mua. Khẩu trang và các loại dung dịch cồn tẩy rửa thì đã cháy hàng trên mọi mặt trận gần cả tháng nay. Trên các trang online, giá khẩu trang và các loại dung dịch tẩy rửa cũng bị đẩy cao lên gấp 4-5 lần bình thường. Chính phủ Nhật công bố là đẩy mạnh sản xuất khẩu trang các thứ nhưng chưa thấy gì khác biệt.

Từ đợt Tết ra, bắt đầu có dịch, nhà mình đã không đi chơi cuối tuần nữa. Bạn nhà mình vẫn phải đi làm bình thường, cty thì ở ga đông và sầm uất bậc nhấc Tokyo ; v ; – cũng hơi sợ. Hàng ngày đi làm về là đi rửa tay xà phòng ngay, lau điện thoại thường xuyên. Khẩu trang vẫn còn đủ dùng cho cả tháng nữa, nhưng không biết tình hình dịch sẽ diễn biến ra sao. Có bạn mình đang gửi khẩu trang ở nhà sang cho.

Hiện mình không thấy an tâm với các hành động của chính phủ Nhật lắm, không được nhanh chóng và quyết liệt như Việt Nam, nhất là mấy khâu cách ly. Nhà mình cũng đã từng nằm viện Nhật đôi lần. Trình độ y tế của Nhật thì cao, hệ thống bảo hiểm y tế của họ cực tốt, nhưng quy trình thì máy móc, lề rề, chậm chạp đến phát sợ.

Nên về cơ bản hiện nhà mình vẫn cố thủ ở nhà… xem Netflix. Sau đây mình xin chuyển sang chuyên mục giới thiệu phim mới, dù bài viết đã gần nghìn từ. Hôm qua mình xem được một show original mới của Netflix, tên là I am not okay with this. Với mình đây là một trong những show về đời sống học đường/ tuổi vị thành niên hay nhất của Netflix, bên cạnh Sex Education.

Read More »

Elite

Elite là series phim của Tây Ban Nha, chiếu trên Netflix. Câu chuyện diễn ra ở một trường trung học con nhà giàu, xoay quanh những cô cậu học sinh mới 15-16 tuổi.

Mọi rắc rối bắt đầu từ khi một số nhân vật giàu có quyền thế tặng ba suất học bổng cho ba đứa trẻ nhà nghèo, với mục đích chủ yếu là bồi đắp hình ảnh trước công chúng. Những đứa trẻ may mắn (hoặc thực ra không may mắn đến thế) được chọn gồm có: Nadia – một cô bé gốc Pakistan, nhà đạo Hồi nghiêm khắc, học giỏi, chăm chỉ và khá máy móc. Christian – một cậu chàng ăn chơi, tuy có phần trọng hình thức và nông cạn nhưng sống khá sòng phẳng, tình cảm với anh em. Và nhân vật trung tâm là Samuel, một chàng trai ngoan, hiền lành, nhiều nguyên tắc đạo đức.

elite-netflix.jpg

Điều đầu tiên phải nói là đây là ngôi trường tệ nạn, truỵ lạc nhất trên màn ảnh mình từng xem. Phim có đủ cả: gian dối, hối lộ, tống tiền, nghiện ngập, bạo lực, thuốc kích thích, tình dục (cả dị tính lẫn đồng tính lẫn gang bang), HIV, mang thai tuổi vị thành niên, lẫn án mạng…

Tuy vậy, thông qua những điều tệ hại kể trên, phim muốn đề cao thông điệp gì?

Elite là bộ phim thứ hai mình xem sau How to get away with a murder mà mình GHÉT TẤT CẢ CÁC NHÂN VẬT trong phim. Mình không tài nào tìm được sự cảm thông cho bất kỳ nhân vật nào. How to get away with a murder mình vẫn cố lết qua được mấy season vì mình thích khía cạnh luật pháp của phim, có rất nhiều thứ mà trước giờ mình không có hứng thú gì tìm hiểu. Mình đọc nhiều review bảo phim xây dựng các yếu tố chuyên môn tương đối sát thực tế. Với Elite thì không có điều gì giữ mình được tới season 2. Chuyện drama tuổi teen lại còn không vui, không có thông tin gì mới mẻ học hỏi được, nhân vật nào cũng độc hại quả thực không có chút sức hút nào với mình.

Nói vậy không có nghĩa là các nhân vật của Elite toàn người xấu, trái lại phần lớn họ có bản chất muốn hướng thiện, muốn yêu thương, trung thực. Mỗi nhân vật đều có những ẩn ức, góc khuất riêng. Tuy vậy, giống như How to get ~ , các nhân vật dường như càng yêu nhau thì càng bóp nhau cho chết.

Nhân vật trung tâm mùa 1, cô tiểu thư Marina có một cuộc đời rối rắm, be bét, mà chủ yếu cô vin vào cái cớ bố mẹ cô sống giả tạo, không được như cô muốn mà cô phá nát cuộc đời mình, gia đình mình và mọi người liên quan. Tuy nhân vật này được xây dựng là một người khá chân thật, tử tế nhưng câu chuyện nền dẫn tới những đổ vỡ trong tâm lý của Marina không đủ thuyết phục mình. Việc Marina cứ đảo qua đảo lại giữa hai anh em Samuel (vừa ngủ với thằng em xong chạy qua ngủ với thằng anh luôn hihi, mồm đồng ý nhận làm bạn gái thằng em xong liền có bầu với thằng anh 🙂 ) rất khó hiểu. Chỉ chứng minh rằng Marina hoàn toàn không có chút kiểm soát nào với chính cuộc đời mình, cô không biết mình muốn gì và chỉ liên tiếp đưa ra những quyết định sai lầm, gây hậu quả nặng nề cho chính bản thân cô và những người yêu thương cô thật lòng.

Marina chính là đại diện tiêu biểu của một nhân vật bất hạnh nhưng không thể thương nổi.

Trong mớ tình cảm tay ba tay tư rối nùi của phim, cặp mình thấy tương đối có thể cảm thông chút chút là cặp gay Omar và Nano. Việc Nano cố gắng động viên Omar đối mặt với gia đình (một nhà Hồi giáo cứng nhắc và quy tắc) và những đấu tranh nội tâm dằn vặt của Omar khá cảm động. Nhưng đến mùa 2, các nhà làm phim đã quyết định tung hê cặp đôi này để Nano biến thành một thằng khốn. Ok fine. (mình đọc tóm tắt thôi chứ không xem đâu)

Đấy là về nội dung, câu chuyện phim. Còn các mặt kỹ thuật khác, như dựng phim hay diễn xuất của các diễn viên thì mình thấy ổn. Diễn xuất khá tự nhiên và có chemistry giữa các nhân vật. Các diễn viên cũng rất đẹp.

Những phim dùng câu chuyện với liên tiếp những chuyện tồi tệ, những nhân vật cứ tha hoá dần đi qua từng tình tiết rất khó để làm bật lên được thông điệp tích cực nào (hoặc đó chính là chủ ý của họ). Những phim cực kỳ đau đớn mình từng xem như Memories of Matsuko hay All about Lily chouchou hay Confession, sau vô vàn cú đâm tàn nhẫn thẳng vào người xem thì đến kết vẫn le lói những hi vọng ấm lòng. Với Elite (hay How to get away with a murder), mình chỉ nhìn thấy những con người với mong muốn hướng thiện lại tự huỷ hoại bản thân, huỷ hoại cả những người khác, rồi cứ tồi tệ dần đi hoặc chết. Tựu chung cảm xúc của mình khi xem phim là thấy tệ hại về cuộc sống, thấy ức chế khó chịu.

Tóm lại, mình thấy phí thời gian vì đã xem phim này. Mình không muốn xem phim chỉ sau cùng đọng lại toàn cảm xúc tiêu cực.