Anh chàng đẹp trai,

Hồi học lớp 6 lớp 7 gì đó, mình thấy một bạn nam trong lớp rất đẹp trai. Nhưng chưa tới mức thích bạn ấy đâu, chỉ là giống như bạn gặp một bông hoa đẹp hơn bình thường thì dừng lại ngắm lâu hơn một chút thôi. Một lần trong lớp mình nhìn bạn đó và bị bạn ấy bắt gặp. Bạn đó hỏi mình sao nhìn bạn ý, tất nhiên mình chối tớ không nhìn đâu. Từ đó bạn đấy gọi mình là đui (mù), rồi cái tên đó theo mình suốt thời cấp 2. Cả lớp đều hùa theo trêu chọc mình bằng cái biệt danh đó. Và mình ghét cái tên này thậm tệ, không phải bởi nó là một cái biệt danh nghe xấu (ở nhà ngày bé mình toàn bị gọi là Thuỳ thối hoặc Heo nhưng mình không khó chịu) mà bởi câu chuyện sinh ra cái tên đấy. Nó luôn gợi lại cho mình một ký ức đáng xấu hổ.

Đó là lần đầu tiên và dĩ nhiên là lần cuối cùng mình nhìn mặt bạn đó, đừng nói tới việc nói chuyện. Nhưng thực tế, bạn ấy không phải đứa trẻ xấu xa gì. Bạn ấy chơi tốt với các bạn cùng lớp và được nhiều người yêu quý (trừ mình ra hihi). Và trẻ con nhiều khi đùa cợt quá trớn mà không ý thức được.

Là một người luôn bring out the worst of people, đó là trải nghiệm đầu đời (mà mình còn nhớ được) trong chuỗi những va chạm không mấy vui vẻ của mình với các bạn nam có ngoại hình đẹp (đặc biệt khi họ ý thức được chuyện họ đẹp). Mình tin rằng nếu một người đối xử tử tế (được) với mình, chắc chắn họ là người thật sự tử tế, và sẽ cư xử vậy với hầu hết mọi người. Bởi vì mình đã xấu, tính tình còn lạnh lùng; khi bạn đẹp rất hiếm khi bạn bị đối xử phũ phàng, đặc biệt từ đàn ông (đặc quyền xinh đẹp là đây). Trong hơn ba chục năm cuộc đời, mình đã gặp không ít những bạn nữ vừa đẹp, vừa giỏi, vừa thật lòng tử tế. Nhưng mình rất ít gặp được bạn nam nào vừa đẹp trai vừa tốt bụng (với mình). Mình tin rằng những người như vậy chắc chắn có tồn tại. Nhưng vì sao mình hiếm gặp được đến vậy?!

Read More »

Khai bút đầu năm, 2023,

Dù đã hết Tết, nhưng bây giờ mình mới nghĩ ra cái gì đấy để viết khai bút.

Hôm qua mình mới đọc lại một trong những manga ngắn (1 tập) hay nhất mình từng đọc về tình yêu, một chuyện tình bình dị, đẹp đẽ và chân thực đến nao lòng. Truyện tên là Loss time ni hanamuke o – tác giả Cocomi, tựa tạm dịch là Quà chia tay gửi tới thời gian bù giờ. Đây là tác phẩm thuộc thể loại yaoi (18+, có yếu tố sex đồng tính), tuy nhiên câu chuyện không khai thác vấn đề LGBTQ+, không phải đấu tranh với những cản trở xã hội hay come out gì gì, mà chỉ đơn thuần về hai người yêu nhau. Nếu đổi thành nhân vật nữ thì câu chuyện cũng không thay đổi gì mấy.

Chuyện kể về quá trình một cặp đôi bắt đầu chia tay sau nhiều năm yêu nhau và chung sống; một nhà văn & một thợ cắt tóc. Không có bi kịch gì kịch tính, không có ai ngoại tình, không ai ngược đãi ai… hai người chỉ đơn giản “ngã ra khỏi” tình yêu bởi những chuyện dường như vô cùng vặt vãnh thường ngày: đi ăn nhậu mà không báo sớm để người ở nhà chờ cơm, mải làm việc quên giờ giấc, bỏ bữa không ngồi ăn cùng, gặp khó khăn trong công việc nhưng không kể nhau nghe…

Read More »

Chúc mừng sinh nhật,

World cup đang dần tiến tới những trận đấu kịch tính cuối cùng. Trận đấu giữa Argentina và Hà Lan đã làm mình rất… buồn cười 😶 . Cơn mưa thẻ phạt khiến cả khán giả trước màn hình cũng sợ bị… dính thẻ. Cổ động viên Argentina lẫn đội trưởng Messi đều công khai chỉ trích trọng tài 💩. Đồng thời, cổ động viên Hà Lan cũng chửi trọng tài tương tự 😂😂. Việc này khiến mình nghĩ, khéo trọng tài bắt công bằng đấy – người trọng tài năm ấy tất cả đều xua đuổi 🤣.

Trong bóng đá, người ta dường như chấp nhận thoả hiệp với một mức độ “diễn” & thủ thuật nhất định. Vì ai cũng làm vậy, mình không làm là mình thiệt. Sau cùng, dù nhập nhằng tới đâu, thắng là được. Người thắng cuộc vẫn tự hào, vẫn hả hê. Cứ hỏi người Hàn trong World cup 2002 hay người Argentina năm 1986 xem hehe.

Dù công nghệ phát triển tới đâu, VAR chính xác tới mức nào, mình nghĩ rất khó có được sự trong sạch, công bằng tuyệt đối trong bóng đá nói riêng và thể thao nói chung. Kể cả có VAR xác minh thì người ta không muốn tin thì vẫn sẽ không tin thôi 😂 (thương Mitoma thật sự!).

Read More »

Một chút tổng kết 2022,

Dù chưa hết năm nhưng phải nhanh nhẹn viết tổng kết trước khi cơn lười cuối năm ập đến.

Tổng kết này, cũng như tổng kết của các năm trước, mình chỉ muốn tập trung vào những thứ hay ho, đáng nhớ (dù nhỏ nhặt đến đâu); nên sẽ không chê bai, chuyện buồn gì đâu.

Đầu tiên, bộ phim hay nhất mình xem được trong năm nay, cũng như trong vài năm trở lại đây: Devilman crybaby (2018), đạo diễn Maasaki Yuasa. Không chỉ phim của Yuasa vốn là tách trà của mình – đây là đạo diễn hoạt hình mình thích nhất trước giờ (ông cũng chính là đạo diễn phim MINDGAME, mình nhắc suốt), câu chuyện của Devilman vô cùng, vô cùng bạo liệt. Twist vặn xoắn đi từ cơn đau tim này đến cơn đau tim khác. Bản manga gốc ra đời từ những năm 70. Bản anime của Yuasa đã có nhiều thay đổi về chi tiết lẫn tạo hình cho phù hợp với thời đại hiện nay hơn. Tác phẩm này có rất nhiều thứ để nói, tuy vậy mình không muốn spoil bất kỳ một chi tiết nào. Hãy xem với không chút thông tin lẫn kỳ vọng gì; để bộ phim khiến bạn bất ngờ. (OST phim này nghe phê vđ luôn đó các bác)

Read More »

Ra ngõ gặp hoa hậu,

Hôm qua mình đọc được tin dự kiến đến 2050 Việt Nam sẽ có trung bình 2100 hoa hậu mỗi năm. Đến lúc đó hẳn ra ngõ là đụng hoa hậu. Mình nhớ dư luận đã than phiền nước nhà “loạn” hoa hậu từ cả chục năm trước. Vậy tại sao qua bao năm, thi hoa hậu lại có xu hướng tăng mạnh cả về số lượng lẫn tầm ảnh hưởng?

Cuộc thi hoa hậu hiện đại đầu tiên diễn ra vào năm 1921, tại Mỹ, mang tên “Atlantic City’s Inter-City Beauty Contest”. Đây là một hoạt động nhằm thu hút khách du lịch cho thành phố. Dù từ đó tới giờ, thi hoa hậu đã có nhiều thay đổi, cải tiến, nhưng mình thấy về bản chất, thi hoa hậu chưa bao giờ tách rời mục đích giải trí & kinh doanh, bất kể người ta muốn tô vẽ bao nhiêu mục đích (nghe chừng) to tát, cao cả cho nó. Tất nhiên, thí sinh, người tổ chức & khán giả sẽ nhận được những lợi ích khác nhau từ hoạt động này. Thi hoa hậu không phải thứ gì thiết yếu với đời sống xã hội, nó chưa từng và sẽ không bao giờ thiết yếu. Nhưng mình nghĩ nó vẫn sẽ tiếp tục tồn tại (có chăng biến đổi hình thức), bởi vốn dĩ con người không bao giờ hết mê cái đẹp hay thôi tìm cách giải trí và kiếm tiền. Chuyện này về cơ bản không có gì xấu hay cần triệt tiêu.

Read More »

Bỏ theo dõi,

Sáng nay, trong lúc ăn sáng, mình xem một clip review sách. Bạn booktuber này khá nổi tiếng trong cộng đồng review sách, đặc biệt có series đọc những cuốn sách được các celeb giới thiệu, rồi sau đó (phần nào đấy) bình luận về gu đọc sách của họ. Mình thi thoảng xem clip của bạn này, không phải vì mình quan tâm tới bình luận của bạn ấy về sách (vì gu đọc của bạn ý khác xa mình), mình chỉ tò mò celeb đọc sách gì (aka hóng hớt).

Có lần đã có một celeb phản pháo lại bạn này, nói đại ý rằng tôi đọc sách gì là chuyện của tôi, không cần người khác đánh giá về chuyện đó. Cái này mình đồng ý, giờ còn đọc sách đã là đáng khen rồi. Mình nghĩ nếu chỉ dựa trên các tựa sách để đánh giá gu đọc của một người thì có phần vội vàng. Điều quan trọng hơn là vì sao họ thích cuốn sách đó, thích điểm gì. Ví dụ một cuốn cực kỳ gây tranh cãi như Lolita, với nhiều người cuốn này là red-flag, tệ hơn nếu đó là đàn ông. Tuy vậy, mình thấy cần phải hiểu vì sao họ thích tác phẩm đó, trước khi đưa ra nhận định sau cùng. Nghĩ một người đàn ông thích Lolita suy ra anh ta chắc chắn là một kẻ ấu dâm, có lẽ là một cách tư duy có phần nông cạn. Nhưng vấn đề lớn là chúng ta thường không có đủ thì giờ lẫn tâm trí để dành cho những chuyện như vậy. Tương tự với chuyện ghét một tác phẩm bất kỳ, lý do quan trọng hơn việc ghét hay không.

Quay lại với chiếc clip buổi sáng, mình còn chưa xem hết. Đến một đoạn, lời bạn này nói khiến mình quyết định rằng, chà đây sẽ là lần cuối cùng mình xem clip của bạn này. Bạn ấy bình luận về cuốn The Architecture of Happiness của tác giả Alain De Botton (nổi tiếng với Luận về yêu đã được xuất bản ở Việt Nam). Bạn booktuber ghét cuốn sách này, và lý do của bạn ấy đại ý là chuyện kiến trúc ảnh hưởng tới chất lượng sống là điều hiển nhiên, ai chẳng biết (tất nhiên, nhưng ảnh hưởng như thế nào, vì sao lại thế, cụ thể cái gì gây ra cái gì… không làm kiến trúc khó mà biết được —> đấy là lý do chúng ta đọc), với tư cách một người suốt ngày đi ở nhà thuê, không sở hữu món đồ nội thất nào, cuốn sách này thật “rich people’s nonsense” – mấy thứ nhảm nhí của đám nhà giàu.

Read More »

Một bài hát gợi cảm,

Dạo này mình đang rất thích nhạc của một nghệ sĩ trẻ, nghệ danh là Wanuka. Wanuka live không hay cho lắm (^^”), tôi đã rất cố gắng nói giảm nói tránh. Tuy vậy, bạn ý tự sáng tác & biểu diễn mọi bài hát của mình. Nhạc của Wanuka có cảm giác mong manh, hơi trần trụi; kiểu còn non nớt và nhiều ham muốn tuổi trẻ. Lời bài hát của bạn này có những lúc gợi cảm, những lúc yếu đuối tổn thương (có bài kể chuyện đau lòng nên khóc nhưng mà shouganai – biết làm thế nào được ^^), những lúc khác lại nhiều trăn trở mới lớn, lúc lại ngọt ngào ngây thơ. Chất nhạc lẫn lời ca của Wanuka rất đúng tuổi; rất tươi mới 20, pha thêm vài gia vị Nhật truyền thống. 

Mới cách đây vài hôm, Wanuka vừa phát hành một bài hát mới, tên là 絶頂讃歌 – orgasm anthem (bài hát ngợi ca cực khoái). Và đây đúng là một bài hát về sex, khá thuần tuý. Đây không phải bài hát đầu tiên về chủ đề này của Wanuka, trái lại mình thấy đây là một đặc trưng của bạn ý – những bài hát vô cùng gợi cảm. Hit đầu tiên của Wanuka mang tên 寄り酔い – Tipsy (say xỉn/ loạng choạng) cũng cùng nội dung và không khí này. Mấy bài này mình đều thích, tính cho tới thời điểm hiện tại, bài nào của Wanuka mình cũng thích; và không chỉ vì nhạc.

Một hotgirl nổi tiếng đổi nghề làm ca sĩ của nước ta mới phát hành MV mang tên “gỏi cá sống của Nhật” (các bạn đọc biết là ai và bài gì rồi đó, mình chỉ không muốn kết quả search về tác phẩm đó dẫn tới blog mình :p). Trong đợt comeback lần này, nữ ca sĩ đã chọn concept rất rõ ràng & xuyên suốt: sự gợi cảm của tình dục (từ con dấu cắn cổ cho tới mời anh… ăn tươi nuốt sống em đi). Bỏ qua phần giai điệu, vì thôi tuỳ gu (và mình biết gì mà bàn hihi), mình chỉ muốn nói đôi điều về phần lời. Tại sao mình nghe những lời ca gợi cảm của Wanuka thấy hấp dẫn, thậm chí cảm động đôi chút, mà của ca sĩ nọ chỉ thấy gợi dục đơn điệu. Cùng so sánh nhá:

Read More »

Ghi chú nhỏ về biopic

Những tranh cãi xung quanh việc phim biopic (tiểu sử) cần bám sát bao nhiêu % với sự thật khiến mình nghĩ tới một chuyện: ranh giới nào cho phim biopic?

Trong nhiều định nghĩa về thể loại biopic mà mình tìm được, người ta thường dùng từ “dramatize”, chứ ko phải “fictionalize” (hư cấu hoá). Nôm na là “làm quá” lên cho hấp dẫn hơn, cho phù hợp với ngôn ngữ nghệ thuật được lựa chọn. Điểm tối thiểu cần thiết là nhân vật chính hoặc sự kiện chính là có thật, từng tồn tại/ diễn ra trong lịch sử.

Có không ít tác phẩm về một nhân vật có thật, nhưng câu chuyện thì 100% hư cấu, ko chỉ riêng phim ảnh. Vd cuốn tiểu thuyết “Nửa kia của Hitler” (Eric Emmanuel Schmitt), kể chuyện tưởng tượng về một phiên bản Hitler trong một… “vũ trụ” khác :))). Tuy vậy, ngay từ đầu người đọc đã được “thông báo” rõ ràng rằng câu chuyện này hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng; hiếm độc giả nào bị nhầm lẫn giữa sự thật và hư cấu dù ai cũng biết Hitler là nhân vật có thật trong lịch sử.

Phần đông chúng ta xem phim ảnh (hay các tác phẩm nghệ thuật nói chung) là để tách ra khỏi sự đều đều (và đôi lúc tẻ nhạt) của đời sống thường ngày; tìm kiếm những dấu chấm cảm (hứng khởi, hoặc xúc động, hoặc sợ hãi…). Hiển nhiên những người làm sáng tạo sẽ cần biến tấu ít nhiều cho những câu chuyện thường ngày đó trở nên hấp dẫn, có điểm độc đáo hơn. Có một sức hút khó cưỡng với những câu chuyện xuất phát từ đời thực nhưng lại thú vị, hấp dẫn hơn đời thường rất nhiều. Chúng đem lại phần nào đó phấn khích, lại đầy động viên, an ủi rằng đời thật cũng có thể rất hay ho. Tâm trạng ấy khác với việc chúng ta thưởng thức một tác phẩm và biết rằng đây chỉ là hư cấu thôi. Con người có vẻ luôn muốn tin rằng những điều tốt đẹp là có thật.

Read More »

Những ngày không làm gì,

Dạo này mình không làm gì cả. Nghĩa đen là như vậy. KHÔNG-LÀM-GÌ-CẢ.

Không vẽ, không viết lách, không đọc, không học hành, không suy nghĩ về những ý tưởng… Thi thoảng mình sẽ rơi vào trạng thái như thế này, ngắn dài tuỳ lúc. Nhưng không phải mình bị trầm cảm, tuyệt vọng, buồn phiền gì đâu. Mình không cảm thấy gì nhiều, mình hay nói đùa là tình trạng “đã chết ở trong lòng”. Tất nhiên, mình vẫn làm những chuyện sinh hoạt đời thường: vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn tập thể dục, vẫn tưới cây dù có ngày cũng quên. Tuy vậy, với những việc là thói quen, hoạt động tối thiểu để duy trì sự sống thì mình không xếp vào nhóm “làm được gì đấy” – những thứ đem lại hoặc bồi đắp cảm giác thành tựu. Hình như hầu hết con người đều vậy.

Read More »

Ghi chép 2 xu về nghệ thuật,

Có một bộ phim mình rất thích tên là Saving Mr. Banks, kể chuyện Walt Disney đã thuyết phục tác giả P.L Travers để được chuyển thể tiểu thuyết Mary Poppins thành phim ra sao. Bà Travers là một người phụ nữ rất cứng rắn. Ban đầu bà cương quyết không đồng ý vì nghĩ Mary Poppins sẽ trở thành một viên gạch (lót) trong đế chế Disney. Sau cùng, điều thuyết phục được bà Travers là khi Disney chia sẻ câu chuyện về người bố của chính ông; rằng ông đã mệt mỏi khi nhớ về quá khứ bằng những kỷ niệm đau buồn, khổ sở. Và rằng ông tin vào sức mạnh của các tác phẩm hư cấu, bởi chúng là cách chúng ta tự trao cho chính mình một cơ hội thứ hai, cơ hội để tha thứ và xoa dịu. Xét cho cùng, đó chẳng phải ưu thế tuyệt đối của trí tưởng tượng hay sao, nơi những khả năng là bất tận. 

Một phân cảnh trong Saving Mr. Banks

Tuy vậy, không phải tác phẩm nghệ thuật nào cũng mang lại sự tích cực, động viên và chúng KHÔNG NHẤT THIẾT phải làm vậy. Giống như khi chúng ta gặp chuyện không vui và muốn tâm sự với ai đó; cái cơ bản nhất chúng ta tìm kiếm là sự đồng cảm, rằng chúng ta không một mình. Thưởng thức nghệ thuật, với mình, không khác gì một cuộc trò chuyện, tâm sự như vậy. Mình tìm kiếm những tác phẩm nói được trúng những gì mình cảm thấy, mình trải qua; đã vậy còn nói được bằng những câu văn hay nhất, những giai điệu, hình ảnh tuyệt mỹ nhất. 

Read More »