Không hời hợt, không tầm thường,

Nếu có cái gì làm mình dễ nổi giận nhất thì đó là sự HỜI HỢT. Hời hợt trong hành động, trong suy nghĩ.

Mình là đứa nhìn chung vốn lười. Nên nếu đã bỏ công làm cái gì thì sẽ làm tốt nhất có thể (trong sức & khả năng ở thời điểm đó). Còn không, khỏi làm luôn cho nhẹ người! Một sản phẩm mình làm ra trong tâm trạng “cho xong” luôn khiến mình vô cùng bực bội với chính bản thân mình sau đó. Và tuyệt nhiên không bao giờ muốn nhìn lại, thậm chí không muốn thừa nhận đó là sản phẩm mình làm. Cái cảm giác này khủng khiếp cực kỳ vì không chỉ sản phẩm xấu, nó còn khiến mình thấy TỐN THÌ GIỜ. Tại sao với khả năng tập trung có hạn, với sự chăm chỉ còn hạn chế hơn, tôi lại dành để làm ra một thứ… như này?!?!

Read More »

Thời điểm để vui,

Vào ngày diễn ra lễ tốt nghiệp ĐH, mình đang vi vu ở Thái. Mình không mặc áo cử nhân, không lên nhận bằng. Và tuyệt nhiên không có bức ảnh kỷ niệm cầm hoa cầm bằng nào.

Lúc ấy mình đang tung tăng ở Thái với một người bạn lần-đầu-gặp-ngoài-đời. Hai đứa đi xem liveshow của ONE OK ROCK. Đấy cũng là lần đầu mình đi du lịch nước ngoài. Hồi đấy đi xem hay quá mình đã nghĩ nhất định có dịp phải xem liveshow của OOR ở Nhật (vì show ở Nhật thường được tổ chức hoành tráng hơn). Nhưng giờ đã có cơ hội mình lại không muốn đi nữa.

Mình rất vui hồi đó đã “liều” đi, hình như báo ốm gì đó với trường để không dự lễ tốt nghiệp. Thời điểm ấy là giai đoạn âm nhạc của OOR mình thích nhất, khi họ vẫn còn là một ban nhạc trẻ, đang lên. Bây giờ có cơ hội xem show ở Nhật nhưng mình không còn thích nghe âm nhạc hiện tại của họ nữa.

Read More »

Ôm lấy thất bại,

Ngày 13 tháng 10 năm 2006, trong một giải đấu Futsal quốc tế được tổ chức tại Macao, đội tuyển Brazil đã nã cho tuyển Đông Timor 76 bàn thua. Mà còn thua trắng không nổi một bàn danh dự. Một trận đấu Futsal có hai hiệp, mỗi hiệp 20ph. 40 phút cho 76 bàn thắng. Tính trung bình cứ một phút trôi qua, thủ môn đội Đông Timor phải vào lưới nhặt bóng hai lần. Hình dung chắc là quay vào lưới, nhặt quả bóng lên, phát bóng, vào chân đối thủ, lại quay vào nhặt, chưa kịp thở xong một hơi.

Tình cảnh khi ấy Brazil đang là một trong những đội mạnh nhất thế giới (Brazil có vẻ rất giỏi mấy môn với bóng). Còn về phía Đông Timor, đây là một trong những trận thi đấu chính thức đầu tiên của họ. Và trở thành một trận thua không thể bị xoá mờ trong lịch sử Futsal thế giới. Vì nó là trận thua đậm kỷ lục, cho tới tận bây giờ. Mình không thể kiềm nổi việc vừa thấy thương, vừa thấy buồn cười (xin lỗi ạ huhu). Không chừng tới gần cuối trận, cả bên thắng lẫn bên thua đều đã… chai lì cảm xúc. Ghi bàn không còn buồn ăn mừng, vào lưới nhặt bóng thì tim cũng không còn đau.

Read More »

Điểm mềm,

Tuy không bao giờ tiêu nổi mấy phim/ sách truyện kiểu Twilight hay Crash landing on you… mình hiểu được lý do vì sao có một bộ phận không nhỏ khán giả yêu thích mấy tác phẩm đó tới vậy. Và không phải vì trình độ thưởng thức của họ thấp hay gì đâu nhé. Người ta vẫn có thể vừa hiểu & thấm được những tác phẩm cao cấp, hàn lâm, vừa có thể thấy xúc động với những thứ… phổ thông và có đôi phần sến súa.

Read More »

viết vào một ngày mưa

Mình vừa đọc được câu chuyện này trên tumblr (mình lược dịch lại bài viết):

tumblr_mg2n5hKUNz1qamysco1_1280
Hai bức tranh này do họa sĩ trường phái hậu Ấn tượng Henri de Toulouse-Lautrec vẽ. Sinh ra từ một cuộc hôn nhân cận huyết khiến ông bị rối loạn di truyền, đôi chân sau khi bị gãy không thể lành lại được nữa. Bị trêu chọc, kỳ thị, ông trở thành một kẻ nghiện rượu – điều dẫn tới cái chết của ông. Cả đời ông chỉ có những mối quan hệ tình cảm với gái làng chơi.
 
Nhưng ông lại vẽ được những bức tranh hết sức dịu dàng, đẹp đẽ như thế này. Như thể những nhân vật trong tranh thực lòng yêu nhau, quan tâm đến nhau. Thức dậy hạnh phúc nhìn thấy nhau. Tôi nhìn thấy tình yêu say mê mãnh liệt và băn khoăn ông đã cô đơn đến nhường nào. Tôi tự hỏi bằng cách nào ông có thể vẽ được như vậy mà không khiến trái tim mình tan nát.
 
 
Có thể có người nói rằng các họa sĩ chỉ nên tạo ra những thứ họ biết, vì sẽ thật không đáng tin nếu họ vẽ những thứ ngoài tầm trải nghiệm của mình nhưng họ vẫn làm được điều đó một cách tinh tế phi thường. Tôi ghét việc nghĩ về Lautrec, băn khoăn về những cặp tình nhân ông tạo ra và biết rằng họ nằm ngoài trải nghiệm của ông. Tạo ra một thứ đẹp đẽ và biết rằng mình sẽ không bao giờ có được.”
tumblr_mg2n5hKUNz1qamysco2_500

Khi đọc bài post này, mình thấy cực kỳ đồng cảm. Mình hiểu cảm giác tạo ra cái gì đó nằm ngoài trải nghiệm của mình. Điều này đau lòng vô cùng.

Nỗi buồn này mình cũng thường gặp trong những câu chuyện của H.C.Andersen, khi ông viết “số phận của tình yêu là nhạt phai“. Andersen yêu không ít người nhưng chưa từng có ai đáp lại tình cảm của ông. Ông có một câu chuyện rất đẹp (và hiếm hoi) về tình yêu tên là “Ông già làm gì cũng đúng“, kể về một đôi vợ chồng già và nghèo. Một ngày nọ, người chồng đem con ngựa ra chợ bán, vợ dặn nhớ đổi cái gì được giá. Nhưng cuối cùng sau nhiều lần tráo đổi ông cầm về được một túi táo mèo. Khi nghe kể đầu đuôi câu chuyện người vợ vẫn vô cùng vui vẻ, hài lòng dù chồng có mang về bất kỳ thứ gì. Mình cảm thấy đó là sự tuyệt đối an tâm mà tình yêu có thể mang lại, nhìn thấy được niềm lạc quan trong mọi nỗi thất vọng và luôn sẵn lòng tha thứ cho nhau. Đây hẳn là điều Andersen mong đợi, thậm chí là tha thiết có được với những mối tình thầm lặng mà ông ôm ấp.
 
Cả Andersen và Lautrec đều là những nghệ sĩ lớn của thế giới, và tài năng của họ chính là trí tưởng tượng vượt khỏi thực tế lạnh lẽo. Như một lời nhận định về Van Gogh trong Doctor who, để diễn tả về nỗi đau thì dễ, điều tuyệt vời hơn là có thể từ bất hạnh mà vẫn thể hiện được niềm vui sống. Đó cũng là một trong những lý do khiến các tác phẩm của họ có sức sống lâu bền. Bởi chúng bộc lộ nhu cầu mưu cầu hạnh phúc một cách sâu sắc, chân thành, cũng là một trong những khao khát tự nhiên nhất của con người. Xét cho cùng, nghệ thuật, dù ở bất kỳ hình thức nào, hội họa hay âm nhạc hay văn chương cũng là thăng hoa của xúc cảm và hi vọng. Và những điều này không phụ thuộc vào đánh giá của kinh nghiệm hay thực tế. Chúng ta may mắn không bị bó hẹp trong những thứ chúng ta biết, hay nhìn thấy, sờ thấy.
 
 
Nói rộng ra, không chỉ với các nghệ sĩ chuyên nghiệp, với những người bình thường thì việc sáng tác cũng luôn là cách giải tỏa tốt. Không quan tâm tới chất lượng sản phẩm sau cùng, quá trình mới là điều đáng kể. Bởi nếu không có tất cả những điều này thì thế giới quả thực không thể chịu đựng nổi. Ngay cả khi Lautrec vẽ ra một điều đẹp đẽ và nó khiến ông đau đớn bởi ông không bao giờ có được thì vẫn dễ chịu hơn giữ nỗi dày vò mãi trong lòng.