{mặc theo tranh} Munch

Tập 2 của chuyên mục mặc theo tranh, mình chọn một hoạ sĩ (với mình) khó “phiên dịch” hơn nhiều. Mình mất mấy ngày mới chọn đồ xong.

Edvard Munch là một hoạ sĩ người NaUy, theo trường phái Biểu hiện/ Hậu ấn tượng. Sinh thời, ông bị chẩn đoán mắc bệnh suy nhược thần kinh, có biểu hiện lâm sàng của chứng cuồng loạn. Điều này được phản ánh rõ rệt qua những nhân vật và không khí trong tranh của ông. Các tác phẩm của Munch nhìn chung đều gợi những cảm xúc… không dễ chịu chút nào, luôn có gì đó bất an, đầy lo âu.

Màu sắc của Munch thường có độ tương phản cao, rực rỡ nhưng… không tươi vui ( . _ . ), luôn gây cảm giác căng thẳng, lạc lõng.

Read More »

{Mặc theo tranh} Monet

Mình đã thấy và thích trend phối đồ theo tranh từ lâu, nên giờ mạnh dạn làm một phiên bản của mình.

Những bức tranh kinh điển có sức sống lâu bền vì nhiều lý do. Một trong số ấy là chúng có thể trở thành niềm cảm hứng bất tận, ứng dụng được trong đủ thứ của đời sống hiện đại. Cách đơn giản (và phổ biến) nhất là in nguyên bức tranh lên vải, sổ, hộp, giấy bọc, băng dính… Nhưng cách thú vị hơn là “suy diễn” chúng theo cách mới. Đó có thể là áp dụng lại cách phối màu, chất liệu, hoạ tiết, không khí cảm xúc…

Mình đi xem triển lãm gì cũng sẽ cố gắng mặc đồ gần gần style của triển lãm đó. Đợt đi bảo tàng Yayoi Kusama, mình mặc áo chấm bi to, lúc chụp ảnh cạnh mấy tác phẩm của bà ấy nhìn vui mắt lắm ý.

Claude Monet là một trong những danh hoạ mà mình yêu thích nhất, cũng đã may mắn có dịp được xem tranh gốc (trường phái ấn tượng cũng là trường phái mình khoái nhất). Không biết diễn đạt sao để đọc không bị văn vở sến súa, nhưng thực lòng lần đầu tiên được xem tranh gốc của Monet mình đã rất xúc động (tý khóc). Một sự lay động mạnh mẽ khó diễn tả bằng lời. Cảm giác này không thể có được nếu chỉ xem qua sách vở, ảnh chụp lại.

Monet có lẽ được biết tới nhiều nhất qua những bức tranh vẽ hồ súng. Vậy nên mình đã chọn bức Water-lilies (1908) để làm mẫu cho outfit lần này.

Read More »

{chuyện màu sắc} Xanh dương

Kể từ năm 2000, hãng Pantone (một công ty cung cấp hệ thống màu chuẩn, ứng dụng trong thiết kế và sản xuất) thường niên chọn ra một màu của năm. Màu này sẽ thành trend của năm đó, đặc biệt trong thời trang và thiết kế nói chung (đồ hoạ, nội thất…).

Màu của 2020 mình đặc biệt thích, classic blue. Dù bây giờ đã gần hết năm rồi, nhưng mình vẫn muốn viết vài điều hay ho về lịch sử màu xanh dương và thêm vài gợi ý cách sử dụng trong đời sống. Vì một khi đã thích thì sử dụng thoải mái chứ nề hà gì color of the year :))).

Read More »

Phong cách bà mẹ Nhật

Khi sống ở đây, một trong những điều mình vô cùng nể phục các bà mẹ Nhật là: dù đẻ 2, 3 con thì người vẫn mảnh mai như thiếu nữ 🙂 🙂 . Thêm nữa, họ ở nhà không biết sao nhưng ra đường luôn chỉn chu, đầu tóc gọn gàng mượt mà ngay cả trong những ngày nóng. Quần áo tối giản nhưng rất đâu ra đấy. Xin giới thiệu một “phong cách” không chính thống nhưng rất phổ biến (ở Nhật) và hiệu quả này 😀 .

Keyword của phong cách này: thoải mái, tiện dụng, đơn giản, kín đáo.

Yếu tố nổi bật, dễ nhận diện nhất là ĐỘ DÀI. Áo dài, váy dài, áo khoác dài… dài layer lên dài. Họ thường mặc dáng suông, thoải mái, rộng nhưng không quá rộng, trông vẫn tương đối gọn gàng chứ không lùng bùng, một nùi vải. Sau đó là tone màu, trung tính, hài hoà, ít màu rực rỡ, chỉ thi thoảng điểm chút đỏ, vàng, xanh lá… (nhưng cũng là những màu đằm, không phải neon nha).

Read More »

Phong cách Dark Academia

Gần đây mình mới biết một phong cách – aesthetic – được gọi là Dark Academia, hiểu nôm na chính là style Ivy truyền thống/ preppy được phát triển mở rộng với một bảng màu trầm.

Đặc điểm nhận diện phong cách này là áo len chui đầu, quần ống đứng, cardigan, hoạ tiết kẻ caro, và tông màu trầm ấm, nghiêng nâu. Các chất liệu phổ biến là: len, nhung tăm, tweed, cashmere, da. Nhưng không phải không có cách áp dụng cho đồ mùa hè đâu 😀 .

Phong cách này gợi cho mình hình dung, ấn tượng về một con người học thức, hơi cổ điển (kiểu châu Âu), trầm mặc và khá đứng đắn, mực thước. Say mê sách vở, nghệ thuật và thích một thế giới riêng tư, yên tĩnh. Tất nhiên, bạn vẫn có thể là một Dark Academia bên ngoài thì tĩnh lặng, bên trong thì bùng cháy.

Read More »

Dùng đồ hiệu có làm ta xịn hơn?

Hôm qua mình vô tình xem được một vlog nói về đồ hiệu của một beauty blogger. Cô ấy nói mình đã có kinh nghiệm chơi đồ hiệu 5 năm. Rồi cô ấy chỉ một chiếc túi chất liệu monogram canvas đặc trưng của Louis Vuitton và gọi chiếc túi da này, rồi nói thêm về dùng đồ bằng da thì sao (mình đã lên web của LV để search lại chính xác mẫu túi ấy, đọc phần miêu tả sản phẩm của hãng).

Không biết sao lại có nhầm lẫn cơ bản như vậy? Sai sót này còn buồn cười hơn cả việc cô ấy phát âm từ suede thành su-ê-đi. Gọi là da lộn luôn cho lành. Mình không xem hết video để bắt xem còn lỗi nào khác nữa không.

Mình vốn không phải người… có tiền để dùng đồ hiệu hihi. Nhưng mình thích tìm hiểu về thời trang, cũng như ngành thiết kế nói chung. Vd mình rất khoái ghế. Có thể lúc nào đấy mình sẽ viết về những chiếc ghế có dấu ấn đặc biệt trong lịch sử (thật ra cũng là một môn của mình hồi ĐH đấy). Có lần mình đi một triển lãm kiến trúc, điểm hay ho nhất là bạn được ngồi thử tất cả ghế trưng bày ở đó – những chiếc ghế, theo như Sheldon từng nói – worth the name, chair (my butt was very happy that day).

Read More »

Son đỏ giải cứu thế giới,

Mình đang ngắm mua một thỏi son Dior màu huyền thoại 999, mini size. Trước giờ mình chưa từng là một ‘cô gái son đỏ’. Mình sợ đánh son đỏ thành… mắt xanh mỏ đỏ, rẻ rẻ, ‘bửn bửn’ (do mình da ngăm ngăm, tái tái, chứ da nâu bóng khoẻ đã đẹp). Quả thực để đánh son đỏ, bản thân cô gái ấy đã sẵn có đôi chút ‘quả cảm’. Son đỏ như một lời khẳng định, không e ngại.

s2244432-av-03-zoom.jpg

Vì sao tự nhiên mình muốn đổi gió, dù vẫn yếu nhưng muốn liều ra gió? Khi tìm hiểu về lịch sử màu 999,  mình rất khoái. Đây là màu son biểu tượng, signature của Dior, được mệnh danh là màu son hợp với mọi tông da, đánh lên nhìn sang – xịn – mịn, như phủ một lớp nhung lên môi. Màu này do đích thân Christian Dior sáng tạo ra vào năm 1953, và qua hơn 60 năm vẫn được yêu thích tới tận bây giờ (tuyên ngôn của ông là: “I love red. Red is the color of life.”). Dior còn phát triển nguyên một dòng sản phẩm xoay quanh màu 999 này, từ son thỏi lỳ, bóng, ánh nhũ tới son kem, sơn móng tay…

Read More »

Vài ghi chú về mua hàng 2hand

Như đã có nói trong một vài bài đăng trước, lâu nay mình thường mua đồ 2hand, không còn mua đồ mới mấy. Ưu điểm của việc này là mình mua được rất nhiều món đồ tốt, đa số còn như mới, với giá rất phải chăng. Thêm nữa việc mua đồ 2hand vất vả hơn shopping đồ mới rất nhiều, giúp mình bớt mua sắm linh tinh (mà về lại ít dùng) như trước. Bảo vệ môi trường nữa. Thật là một mũi tên bắn rụng nhiều chú chim.

Đây là vài ghi chú rút kinh nghiệm sau nhiều công cuộc mua đồ cũ online của mình:

Read More »

Nhật ký ăn mặc (P1)

Khi xem, đọc những bí kíp về việc chọn đồ, phối đồ, mình thấy khó khi áp dụng.  Ví dụ như người ta sẽ luôn khuyên bạn phải hiểu cơ thể mình, biết mình thuộc dáng người thế nào để chọn đồ cho hợp. Nhưng mình không bao giờ xác định được mình là dáng gì, quả lê hay quả táo hay cây cột ( . _ . ) ! Hay việc undertone là warm hay cool, mùa gì màu sắc gì…. mình không thể xác định nổi mạch máu ở cổ tay mình là màu xanh lá hay xanh dương 😐 . Những lời khuyên như vậy tuy đúng, nhưng luôn khiến mình thấy bối rối.

Vậy phải làm thế nào?

Đây là một vài điều mình đã áp dụng và thấy có hiệu quả (với mình).

Read More »

Vài bí quyết nhỏ để ưa nhìn hơn,

Sau lần đầu viết bài về chủ đề thời trang (và đã xoá), mình lại mạnh dạn (làm liều) quay trở lại về đề tài này.

Mình hay được khen ăn mặc… thú vị, theo kiểu người ta nhìn sẽ nghĩ ngay mình làm nghề liên quan tới nghệ thuật. Mình cũng hay được hỏi sao phối cái này với cái kia… Điều này bất ngờ với mình! Vì mình ít khi nghĩ đến việc người khác nhìn mình thế nào.

Để trở thành một  người ăn mặc đẹp, có phong cách không dễ, không phải ai cũng làm được. Nhưng để trông dễ nhìn hơn thì không quá khó, cũng không tốn quá nhiều tiền. Dưới đây là một vài đúc rút mình đã thu lượm được qua thời gian.

Read More »