Lựa chọn lòng tốt,

Trong cuốn sách Strangers Drowning, tác giả Larissa MacFarquhar có nhắc tới khái niệm Moral saint, chỉ những người sẵn sàng hi sinh lợi ích bản thân đi để làm việc thiện, giúp đỡ người khác. Phần lớn mọi người đều không ưa các “thánh đạo đức” này, vì việc chứng kiến những hành động hi sinh như vậy phản chiếu lại đạo đức bản thân chúng ta theo cách không dễ chịu gì (đây là sách nói thế).

Đây hẳn là cảm giác của mình khi xem mấy phần phim đầu của Captain America và thấy anh chàng – đánh giá mức độ “anh hùng” của người khác bằng việc sẵn lòng đổ máu bò dưới dây thép gai – nhạt nhẽo vô cùng. Mình chỉ bắt đầu thấy đội trưởng Mỹ thú vị hơn, con người hơn từ phần phim Civil War, khi anh phải đối mặt với những lựa chọn mà dù anh chọn cái gì cũng sẽ gây tổn thương cho một người thân thiết với anh.

Tương tự, trong các tác phẩm hư cấu, nhân vật chính tốt quá có khi lại ít được thích hơn những nhân vật có phần phản diện. Ví dụ như trong Thor 1, Loki được yêu thích hơn hẳn. Không chỉ bởi anh Tom Hiddleston quá đẹp trai và ‘charming’ (Thor của Chris cũng đẹp trai ngời ngời còn gì), mà vì anh đã thể hiện được những khía cạnh mong manh, dễ tổn thương của nhân vật. Khán giả hiểu được nguồn cơn của những hành động sai trái (hiểu không có nghĩa là “đồng tình”), cũng như nỗi đau của Loki và phần nào đồng cảm với nhân vật. Vì làm gì có ai không sứt mẻ bao giờ.

Khi đọc Naruto, đó là lần đầu tiên mình thích một nhân vật chính mà thằng đấy lại còn tốt tính. Vì mình hiểu được vì sao nó tốt. Naruto không nhớ nổi một ký ức nào về cha mẹ mình, lớn lên trong sự ghẻ lạnh của những người xung quanh, nó tha thiết tìm kiếm lòng tốt & sự công nhận. Và bước ngoặt đối với Naruto là khi nó lần đầu nhận được lòng tốt từ một người khác – thầy Iruka, người tin rằng nó là một đứa trẻ ngoan, bất kể trước giờ nó đã cố tình hành xử nghịch phá bao nhiêu, học dốt đến thế nào. Nó nhận ra lòng tốt có thể được lựa chọn ngay cả trong những tình huống khó khăn. (Như trong Parasite có câu thoại là khi giàu có, sung sướng thì ai cũng dễ làm người tốt cả, đúng hơm?)

Read More »

Trong lúc đọc tiểu thuyết tình cảm,

Dù thường than thở, đổ tội cho “chiếc thuyền” mình đã đóng và đẩy mấy chục năm qua (chi tiết tại đây) làm mình ít tận hưởng, ít thấy thích được những câu chuyện tình yêu hư cấu, nhưng mình vẫn không thôi hi vọng tìm được những chuyện tình khiến mình thổn thức. Tôi vẫn muốn yêu đương chút chít, hường phấn thưa các bác!

Trong tuần vừa rồi, mình đã đọc vài cuốn tiểu thuyết, vài tập thơ thể loại tình cảm (tổng cũng phải hơn chục cuốn đấy), chủ yếu tìm kiếm những tác phẩm nhẹ nhàng, xoa dịu tâm hồn, ngọt ngào sâu răng. Vì vốn rất ít đọc thể loại này, mình đã chọn bừa vài cuốn có rating rất cao và cực kỳ nhiều bình luận trên goodreads. Và đáng buồn rằng mình chỉ toàn rate một hoặc hai sao cho mấy cuốn đó. Có vài cuốn đọc xong phát bực, mình than với bạn nhà mấy ngày liền chưa hết content.

Vấn đề chủ yếu của mình với những tác phẩm kể trên không hoàn toàn nằm ở văn phong (vì mình vốn không kỳ vọng vào điểm này, chỉ cần không sai chính tả, ngữ pháp, truyện dễ theo dõi là được) mà là ở câu chuyện và xây dựng nhân vật. Các tác phẩm này thường có những cái trope khá nhạt nhẽo hoặc tệ hơn, gồng hài hước dí dỏm, thông minh, gồng quirky, gồng đa dạng sắc tộc & xu hướng tính dục (tại sao mình thấy là gồng, vì các nhân vật đó hầu như chẳng được xây dựng gì, chẳng có cá tính gì, chẳng có story arc ra hồn, toàn bộ nhân vật chỉ là một cái check list nhồi cho đủ sự “đa dạng”). Phần miêu tả sex thì… không-nứng-nổi (cả sex dị tính lẫn đồng tính). Một cái trope khác là các nhân vật quan hệ hăng như thỏ, bảy lần một đêm ba ngày liên tiếp. Quan hệ nhiều tới mức mình đọc thấy mệt thay cho chúng nó, nhiều khi chỉ được nghỉ nửa trang sách trước khi vào hiệp tiếp theo. Nếu cốt truyện không mạnh thì xây dựng nhân vật thú vị cũng được, nhưng mấy cuốn mình đọc hầu như nhân vật nào cũng như mấy miếng bìa các tông, vô vị, cứng nhắc và không phân biệt nổi.

Read More »

Trong lúc viết fanfic,

Mấy hôm nọ mình vừa viết xong bài báo về fanfic, fanfiction: của fan, do fan & vì fan (đọc ở đây). Đây là bài mình đã dành nhiều tâm huyết, cảm thấy muốn tri ân đôi chút cho cộng đồng fanfic mình đã tham gia rất nhiều năm qua. Không phải lúc nào mình cũng đọc fanfic, nhưng mình đã bắt đầu đọc từ những năm cấp 3 tới giờ.

Mình đã viết thử một fanfic trước khi bắt tay vào viết bài báo, kiểu phương pháp Autoethnography ấy. Mình từng vẽ fanart không ít, nhưng đây là lần đầu tiên viết fanfic. Quả thật là khá vui, chẳng trách nhiều người hứng thú tham gia vào hoạt động này như vậy. Cảm giác rất khác so với khi mình sáng tác để xuất bản. Gần như không có áp lực gì, mình tự tha thứ cho tất cả sai lỗi khi viết, không tự censor bản thân. Một điểm mình nghĩ có nhiều ảnh hưởng tới tâm lý là sự nặc danh khi sáng tác fanfic. Khi mình sáng tác kiếm sống, danh tính của mình là thật, người ta có thể biết mặt mình mà chửi luôn :)))) , ít nhất thì vd như biên tập viên, NXB, toà soạn… biết mình là ai, biết cả thông tin cá nhân của mình luôn (hợp đồng đó các bác :)) ). Nhưng khi mình viết fanfic, mình có thể giữ chuyện đó cho riêng bản thân. Mình có thể đăng tải fanfic đó lên và không ai trên thế giới này biết đó là tác phẩm của mình (tất nhiên hacker đào sâu ra chắc vẫn mò được thôi, nhưng ai mà rảnh thế với một fanfic vô hại & tầm thường như này). Đó là một cảm giác hết sức thư thái!

Read More »

Trong lúc đọc yaoi,

Hôm nay khi đi gỡ tag những bức ảnh của mấy người bạn cũ, mình nghĩ về chuyện sao càng lớn mình càng dễ dàng từ bỏ các mối quan hệ, có thể từng một thời rất thân thiết, mà không thấy tiếc nuối mấy. Tất nhiên, đây không phải một ví dụ tốt đẹp gì, mình không giỏi với các mối quan hệ, có thể coi đây là những điều cần tránh chăng?

Gần đây mình có đọc lại một bộ yaoi yêu thích (các bác bình tĩnh, em đã luôn nói là em đọc tất cả mọi thứ rồi ha?), mình thích bộ này vì nhiều đồng cảm với nhân vật chính (và cả chuyện tình của nó) và truyện không có những cái trope yaoi độc hại thường thấy (như cưỡng bức nhưng nạn nhân càng chống cự, càng nói không thì trong lòng càng thích vậy 🤮). Chuyện kể về Minato – một cậu học sinh cấp 3 luôn xa lánh cuộc đời, một mình một cõi, rất có ý thức về bản thân, nó sẽ tự gọi nó là rác rưởi trước khi người khác kịp chửi nó, nó vô cùng chill với chuyện nó không chơi với ai và không ai thèm chơi với nó. Đùng một ngày, nó được chàng trai hot nhất trường – Tsuzuki tỏ tình (vâng, vẫn phải có tý hường phấn fantasy chứ ợ). Và đấy, câu chuyện về hai đứa trái ngược nhau hoàn toàn, cả về tính cách lẫn hoàn cảnh, địa vị… tìm hiểu rồi đến với nhau. Truyện rất buồn cười, thoại hóm hỉnh (có đoạn thằng Minato nghĩ về chuyện nếu nó và Tsuzuki xxx thì nó sẽ thấy thế nào, rồi nó bị lên. Hôm sau nó mắng nhiếc Tsuzuki rằng: tại mày mà identity của tao đã chết trong bồn tắm tối qua) và cũng rất wholesome (truyện cảm động nhé, người đọc hiểu rõ được vì sao hai nhân vật đem lòng yêu nhau, và tình yêu ấy đã giúp chúng nó hoàn thiện bản thân hơn ra sao. Hừm tôi nên viết review chi tiết cho bộ này!).

Chuyện tình ái này thì liên quan gì tới tình bạn đổ vỡ, là ở nhân vật Minato, trước khi gặp Tsuzuki, nó là đứa không có bạn. Không phải vì nó rác rưởi đến mức như nó hay nói (nó ý thức được mức độ rác rưởi của bản thân nhưng luôn có những giới hạn rác rưởi mà nó không để mình vượt quá), mà vì nó không muốn đối mặt với những mối quan hệ đổ vỡ, nên nó tránh luôn từ đầu cho đỡ mệt. Mình nói chung cũng ngại chuyện kết bạn (thường là người ta chủ động tới với mình trước), và như mình nói ở bài về OTP, mình luôn đặt hạn mức rất thấp ở tình cảm của người khác dành cho mình. Mình luôn nghĩ không có cái thất vọng nào đau đớn bằng việc nhận ra hoá ra người ta không quý mình như mình tưởng. Trời ơi, tan nát!

Read More »

I talk about Encanto,

Encanto kể về một đại gia đình Madrigal, mỗi thành viên trong gia đình đều có một sức mạnh siêu nhiên. Và gia đình ấy gánh vác cả một cộng đồng. Tuy nhiên, bỗng dưng tòi ra cô bé nhân vật chính – Mirabel không có sức mạnh gì, chỉ là một người bình thường.

Ngay từ lúc mới xem trailer của phim, từ năm ngoái năm kia lận, mình đã không chút hào hứng với cái premise này. Vì mình biết chắc chỉ có thể có một trong hai giải pháp cho cái kết: nhân vật chính tìm ra sức mạnh hoặc tiếp tục chỉ là một người bình thường. Và cả hai trường hợp đều… khá chán để truyền tải thông điệp mày không cần có sức mạnh để được gia đình yêu thương (mới xem trailer đã đoán tồng tộc được hết cả câu chuyện).

Nhưng mình vẫn xem phim này, mong là mình sai. Có nhiều phim ban đầu xem trailer mình không quá hứng thú, kỳ vọng nhưng lại hay bất ngờ, ví dụ như Wreck it Ralph (vì mình vốn không thích chơi điện tử). Encanto lại khiến mình thấy chán dưới cả mức không-kỳ-vọng-gì.

Đầu tiên, phải nói rõ là mình HIỂU chủ đề & thông điệp của phim. MÌNH HIỂU. Mình đoán được ngay từ lúc mới xem trailer. Đó là một chủ đề tốt & một thông điệp tích cực. Cái khiến mình thấy bực bội là quá trình để dẫn tới kết quả, giải quyết nút thắt của phim, quá thiếu chi tiết, thay đổi quá gấp dẫn tới việc không thuyết phục.

Read More »

Đừng bao giờ vẽ free! (mà ko phải để tặng)

Tự dưng hôm nay mình nhớ lại một chuyện xảy ra từ hồi xa lắc. Hồi đó mình xem được một bài chia sẻ của một bạn youtuber nọ, rất nổi. Bạn ấy nói về những bí kíp khi làm freelancer. Nhìn chung nội dung chia sẻ ổn, cũng hợp lý, thực tế. Chỉ duy có một lời khuyên đặc biệt dành cho dân thiết kế, vẽ vời là mình không đồng tình. Bạn ấy khuyên làm các sản phẩm miễn phí như một hình thức phát mẫu thử (sample), có thể là tặng những người nổi tiếng để chờ cơ hội được họ quảng cáo miễn phí cho.

Mình vào comment góp ý mỗi chi tiết đó. Và mình có kết luận rằng, các bạn làm sáng tạo/ thiết kế nói chung, khi các bạn còn kém, còn non kinh nghiệm thì lấy giá rẻ, đừng bao giờ làm miễn phí. Việc đó không giúp các bạn có thêm khách hàng đâu. Có rất nhiều cách khác để show cho khách hàng sample sản phẩm của bạn. Ngành sáng tạo, thiết kế nói chung có đặc thù riêng, khác với… bạn bán một loại bim bim chẳng hạn. Bạn có thể dễ dàng lấy một hai miếng bim bim cho người ta ăn thử thì chất lượng miếng bim bim đó không đổi. Nhưng làm sản phẩm thiết kế hay vẽ vời thì không thế. Bạn sample thiết kế một cái logo như thế nào? Một nửa hình symbol à? 🙂 Đa số khách hàng đều không có chuyên môn, làm sao bạn có thể kỳ vọng họ nhìn và tưởng tượng ra được chất lượng sản phẩm của bạn khi đưa một mẫu sketch nháp?! Làm sản phẩm hoàn thiện còn chưa ăn ai 🙂 .

Read More »

Kỷ niệm trong ngày,

Facebook có mục nhắc kỷ niệm ngày này năm xưa. Thi thoảng mình cũng xem. Hôm nay FB nhắc mình vụ này:

Đại khái, ngày này cách đây 7 năm mình đã nhận được một chiếc email của một người hoàn toàn không quen biết, như này (xin lược dịch):

“Tôi rất yêu thích các tác phẩm của bạn. Tôi muốn mua những cuốn sách bạn làm nhưng không thể tìm thấy chúng trên Amazon hay bất kỳ đâu. Tôi mong mua được bản tiếng Anh hơn nhưng nếu không có thì cũng không sao cả. Tôi nghĩ rằng phần hình ảnh minh hoạ đã truyền đạt được đủ ngay cả khi tôi không hiểu phần lời, tôi vẫn sẽ trân trọng cuốn sách. Có thể tôi sẽ học để đọc được chúng 🙂 . Dù sao, rất cảm ơn bạn đã chia sẻ sáng tạo và những suy nghĩ của mình. Tôi không biết nói sao cho đủ để bạn biết rằng những tác phẩm của bạn đã khiến tôi xúc động thế nào.”

Read More »

Khoá học tạo dựng phong cách,

Mình đã học xong khoá xây dựng phong cách (thời trang) cá nhân – Style masterclass (nói chung đến giờ chuyện ăn mặc của mình vẫn hết sức loạn xị ngậu), của một youtuber khá nổi – Dearly Bethany, mà mãi mới viết tổng kết. Mình lựa chọn khoá học này vì phần nào có sự đồng cảm với bạn Bethany. Bạn ý có nền tảng học hội hoạ truyền thống (vẽ tranh sơn dầu khá đẹp nha), từng làm thiết kế trong một thời gian dài. Thực ra không có gì trực tiếp liên quan tới thời trang. Mình cảm thấy điều này giúp cách tiếp cận của bạn ấy khác lạ hơn nhiều fashion blogger khác mình từng xem.

Vài thông tin cơ bản về khoá học:
– Hình thức: online/ học qua 70 video ngắn (chừng 5~10ph mỗi video) theo từng chủ đề thu sẵn (ko phải giáo viên giảng trực tuyến).
– Ngôn ngữ: tiếng Anh, có kèm sub tiếng Anh (nếu bạn không giỏi tiếng Anh lắm thì không nên học)
– Thời lượng: 6 tuần chính + 3 tuần bài bonus, bài đăng theo từng tuần.
– Cách thức tham gia: đăng ký –> thanh toán (148$/ 1 khoá) –> có tài khoản học viên (tài khoản này có thể sử dụng trọn đời, đồng nghĩa bạn có thể truy cập vào nội dung học mãi mãi, lúc nào cũng được).
Chi tiết hơn thì mời các bạn đọc trên web của Bethany, đã có viết rất đầy đủ.

Về cơ bản, phương pháp của Bethany là không dùng công thức chung (vd người quả táo quả lê thì nên mặc đồ như này như kia, muốn theo phong cách parisian thì phải có chừng này món…). Mà xây dựng tủ quần áo dựa trên sở thích, quan điểm cá nhân. Vd như bạn thích sách gì, phim gì, nhạc gì… đều có thể được thể hiện qua trang phục bạn mặc. Việc đào sâu vào bản thân như thế này giúp mọi món đồ bạn mặc đều có ý nghĩa, có câu chuyện, ít nhất là với bản thân bạn (quan trọng nhất là vậy). Điều này giúp phong cách của bạn có tính chủ đích.

Read More »

Tất cả phim hoạt hình PIXAR mình đã xem,

Sau khi làm bảng xếp hạng phim MCU, mình nghĩ sao không làm phim PIXAR luôn.

Tương tự như bảng MCU, mình vẫn xếp phim vào ba nhóm: nhóm “tách trà”, nhóm “cũng được” và nhóm “bleh”.

Nhóm “tách trà” 🍵

Đây là những phim mình xem mà khóc được (nhưng không phải phim nào cũng khóc đâu nhé ^^”). Đây đều là những phim xứng đáng có một bài review chi tiết riêng. Chắc mình sẽ viết bổ sung dần.

  1. A bug’s life
  2. Ratatouille
  3. Toy story 4 (đã có bài review ở đây)
  4. Wall E
  5. Monsters, Inc.
  6. Finding Nemo
  7. SOUL (đã có bài review ở đây)
  8. Onward (đã có bài review ở đây)
  9. The Incredibles 2 (đã có bài review ở đây)

Nhóm “cũng được” 💁‍♀️

  1. Toy story
  2. Toy story 2
  3. Toy story 3
  4. The Incredibles
  5. Inside Out
  6. Coco
  7. Up
  8. Luca

Nhóm “bleh” 🥱

  1. Cars
  2. Cars 2
  3. Cars 3
  4. Brave
  5. Monster University
  6. The good dinosaur
  7. Finding Dory
  8. Turning Red

Về cơ bản, PIXAR vẫn là một studio mình yêu thích, họ có nhiều ý tưởng nguyên bản thú vị. Mình luôn mong chờ các tác phẩm mới của họ.

Lần tới mình sẽ làm bảng xếp hạng Ghibli – cũng là một xưởng phim mà phim nào mình cũng xem.

Trong lúc đọc,

Trong Haikyu!! có một chi tiết lặt vặt chỉ một khung tranh ở góc mà mình rất thích. Đội bóng chuyền trường Karasuno vào đến giải toàn quốc, được lên Tokyo thi đấu. Mà trường nhỏ, ở tỉnh, kinh phí có hạn nên chỉ thuê được nhà nghỉ xoàng. Đến lúc mấy đứa gặp bạn bè ở các trường khác, giàu ơi là giàu, được ở khách sạn sang. Về lại nhà nghỉ chúng nó thi nhau kể những điều chúng nó thích ở chỗ ở hiện tại: nào là có món trứng cuộn ngon, nào là đồ ăn nhiều, rồi thì bà chủ dễ tính hay cho mượn xe đạp…

Chỉ có vậy thôi nhưng lúc đọc mình thấy xúc động vô cùng. Trời ơi cái lũ này sao mà đáng yêu, trong sáng đến thế! Chúng nó chỉ cần được chơi bóng chuyền thôi, còn cái gì cũng được, cái gì cũng tốt cả.

Hồi còn trẻ dại mình rất thích những thứ mỉa mai. Nhưng càng có tuổi, mình càng bớt đi nhiều, chỉ dễ cảm động với những thứ tốt lành nhỏ bé. Những thứ gay gắt, chê bai khiến mình thấy mệt. Đến mức bây giờ viết review mình chỉ muốn viết về những tác phẩm mình thích (tất nhiên vẫn sẽ có những điểm chưa tốt, nhưng ít nhất phải hứng thú với tác phẩm đó đã). Chỉ fan-gơn mới thấy lòng hăm hở. Xem/ đọc một tác phẩm dở đã oải rồi, nhớ lại về nó là thêm một lần oải, lại còn phải viết nữa thì muôn phần uể oải.

Read More »