Một cái đề văn,

Hồi cấp 3, mình từng làm một việc hết sức bố láo bố toét. Mình dành nguyên bài kiểm tra văn 2 tiết để phân tích lại chính cái đề bài. Viết trọn mấy trang giấy để phân tích từng câu từng từ, cái đề cô viết nó thiếu logic và vô nghĩa ra sao. Kết luận là đề như thế này thì sao mà em viết nổi.

Khỏi nói vụ đấy đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho tất cả mọi người xung quanh, đặc biệt là bố mẹ mình. Mà chính bản thân mình thì ít cảm thấy rắc rối nhất vì quả thực mình không quan tâm cô giáo nghĩ gì hay bị điểm kém thế nào. Đấy là một thời kỳ be bét khi mình đi học hằng ngày không bao giờ soạn sách vở, tất cả các môn mình viết bừa vào chung một quyển vở.

Mình còn nhớ khá rõ việc cô giáo đã dành trọn hai tiết văn tiếp theo để xả sự tức giận và thất vọng với mình. Thực ra cô chỉ cần trừng phạt mình thôi, các bạn khác tự dưng phải nghe cũng mệt (và bất công quá). Đấy chính là chuyện rắc rối mọi người xung quanh phải hứng chịu mà mình đã nói ở trên.

Read More »