Ôm lấy thất bại,

Ngày 13 tháng 10 năm 2006, trong một giải đấu Futsal quốc tế được tổ chức tại Macao, đội tuyển Brazil đã nã cho tuyển Đông Timor 76 bàn thua. Mà còn thua trắng không nổi một bàn danh dự. Một trận đấu Futsal có hai hiệp, mỗi hiệp 20ph. 40 phút cho 76 bàn thắng. Tính trung bình cứ một phút trôi qua, thủ môn đội Đông Timor phải vào lưới nhặt bóng hai lần. Hình dung chắc là quay vào lưới, nhặt quả bóng lên, phát bóng, vào chân đối thủ, lại quay vào nhặt, chưa kịp thở xong một hơi.

Tình cảnh khi ấy Brazil đang là một trong những đội mạnh nhất thế giới (Brazil có vẻ rất giỏi mấy môn với bóng). Còn về phía Đông Timor, đây là một trong những trận thi đấu chính thức đầu tiên của họ. Và trở thành một trận thua không thể bị xoá mờ trong lịch sử Futsal thế giới. Vì nó là trận thua đậm kỷ lục, cho tới tận bây giờ. Mình không thể kiềm nổi việc vừa thấy thương, vừa thấy buồn cười (xin lỗi ạ huhu). Không chừng tới gần cuối trận, cả bên thắng lẫn bên thua đều đã… chai lì cảm xúc. Ghi bàn không còn buồn ăn mừng, vào lưới nhặt bóng thì tim cũng không còn đau.

Mình rất muốn xem thử trận đó mà không tìm được ở đâu. Và cũng không tìm được thông tin về các cầu thủ đội Đông Timor hồi đó. Liệu sau đấy họ có tiếp tục sự nghiệp hay không, và nếu có thì đã đi tới đâu.

Với mình, câu chuyện về thất bại, đối mặt với thất bại, rồi đi tiếp ra làm sao luôn có nhiều thứ để nói. Nên mình thấy vui khi Haikyu bắt đầu bằng một thất bại te tua của đội trường cấp 2 của Hinata, và cũng kết thúc bằng một thất bại khác của Karasuno. Lựa chọn này khiến câu chuyện dường như có sức nặng hơn. Từ giờ mỗi khi thấy tuyệt vọng quá, thất bại quá mình sẽ nghĩ về thủ môn đội Đông Timor đã cảm thấy gì vào ngày hôm ấy. Dù có thể biết chắc sẽ thua trước khi bắt đầu vào trận, biết rằng mình còn kém và đối thủ thì quá mạnh, nhưng bị nện vào mặt thực tế rằng mình kém TỚI MỨC ĐÓ lại có thể là một cú knock-out. Và một thứ gì đó đau khổ ê chề cùng cực đến mức nào đó sẽ thậm chí trở nên… buồn cười ( . __ . ).

Mặt khác mình rất mong các tuyển thủ Đông Timor sau trận thua đó vẫn tiếp tục chơi bóng. Vì nếu vậy họ vẫn còn cơ hội trở thành những kẻ thất bại dũng cảm nhất, bền bỉ nhất. Như cách Hinata đã trở thành “greatest Decoy” và Kageyama trở thành “King of the court”, đồng thời giải toả mọi gánh nặng, ám ảnh về thất bại trong quá khứ. “Embrace” thất bại của bản thân vậy, mình bất chợt không thể nghĩ ra từ tiếng Việt nào tương đương với sắc thái này, không chỉ là “chấp nhận” mà còn làm sao để “ôm” thất bại của chính mình?

(Status trên FB ngày 26/9/21)

One thought on “Ôm lấy thất bại,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s