Ghi chép về Capsule wardrobe

Capsule wardrobe, là khái niệm một tủ đồ có giới hạn trong khoảng 50 món đồ trở xuống, cả quần áo váy vóc áo khoác. Hay mình hiểu đơn giản là tủ đồ gọn gàng, tối giản, tối thiểu, giúp bảo vệ túi tiền, giảm bớt thời gian đau đầu chọn quần áo hàng ngày.

Mình thường xuyên xếp lại tủ quần áo, để kiểm tra những gì mình đang có & tinh giản những thứ không mặc nữa. Mình còn dùng app theo dõi, lưu trữ tất cả quần áo mình có (kèm theo số liệu chi tiết như thời điểm mua, giá tiền, hãng…). Mỗi khi mua món đồ nào mới, mình sẽ lưu ảnh từ web của hãng, hoặc tự chụp lại. Việc này giúp mình có cái nhìn bao quát và hình dung rõ ràng về tủ quần áo đang có, nếu muốn mua đồ mới thì cũng xem được ngay có hợp với tủ đồ hiện tại không, và cơ bản mình cũng thích việc xếp ảnh này nọ.

Mình không dám nói bản thân ăn mặc đẹp, nhưng hiện mình đang có một tủ đồ rất vừa vặn, mình thích mọi món đồ, mặc thấy thoải mái tự tin và đặc biệt mình luôn biết (một cách nhanh chóng) sẽ mặc gì.

Read More »

{mặc theo tranh} Maud Lewis

Maud Lewis là một nữ hoạ sĩ người Canada. Bà sống một cuộc đời giản dị, trải qua nhiều biến cố thăng trầm, bệnh tật. Tranh của bà, trái lại, luôn tràn ngập sức sống. Maud chưa từng học vẽ bài bản qua trường lớp. Cuộc đời của Maud gắn liền với đồng quê, tranh của bà cũng vậy. Bà vẽ mọi thứ xung quanh mình, vẽ lên giấy, lên cửa sổ, lên tường nhà…

căn nhà nhỏ xíu của Maud Lewis

Bộ phim Maudie kể về cuộc đời bà là một phim hay, rất đáng xem. Với tư cách cũng là một hoạ sĩ, mình vô cùng cảm động khi xem bộ phim này. Maud không phải hoạ sĩ thuộc level huyền thoại như vài hoạ sĩ mình đã làm chuyên mục này trước đó, nhưng với những gì bà đã vượt qua trong cuộc đời, mà nghệ thuật của Maud – lăng kính bà nhìn cuộc sống – đối với mình – là một sự can đảm vượt bậc, hơn thế nữa là sự bao dung với mọi nỗi bất hạnh. Trong một năm như 2020, có lẽ đây là điều tất cả chúng ta đều cần đôi chút.

Read More »

Vì sao mình không bao giờ muốn tới Neverland,

Mình thích hầu hết các phim hoạt hình classic 2D của Disney, ngoại từ Peter Pan. Ngày nhỏ, mình chỉ đơn thuần không thích, cũng không nghĩ sâu và không giải thích được vì sao mình lại không thích câu chuyện này. Mình cũng đã từng đọc thử sách nhưng hầu như không nhớ gì, không có ấn tượng nào đọng lại.

Giờ khi đã lớn hơn, đọc và tìm hiểu được nhiều thứ hơn, mình liền nghĩ lại và tìm cách giải thích xem điều gì khiến mình không kết nối được với Peter Pan. Tất nhiên, có thể đơn giản nói là tôi không thích thôi nhưng… thế thì nói làm gì? :)))

Điều đầu tiên, Peter Pan là một câu chuyện với concept (khá phổ biến) trốn chạy thế giới thực, thêm chút tránh né trách nhiệm làm người lớn. Mình yêu thích khá nhiều tác phẩm với concept này: Biên niên sử Narnia, Momo, Chuyện dài bất tận (Never ending story), Where the wild things are… Có gì khác biệt giữa việc chạy trốn của Peter Pan với Momo hay anh chị em nhà Pevensie?

Không biết những đứa trẻ khác thế nào nhưng ngày nhỏ mình rất muốn lớn, luôn phấn khởi mỗi lần khai giảng được lên lớp. Mong thành người lớn để được làm đủ thứ tự do tuỳ ý. Việc thích làm trẻ con và mong được làm trẻ con mãi – mình nghĩ – chỉ xuất hiện ở người lớn – những người biết được rằng lớn không vui như mày tưởng đâu (aka đừng lớn bẫy đấy). Một trong những bản năng thuần tuý nhất của những đứa trẻ là tò mò, những gì chúng chưa từng được thử sẽ muốn thử. Làm người lớn là một trong những điều bí ẩn to đùng. Khi còn bé, mình không tài nào đồng cảm được với việc Peter Pan không muốn lớn, mãi mãi mắc kẹt ở hình dạng một đứa trẻ. Thêm nữa, lúc bé mình không thích ý nghĩ bố mẹ biến mất. Giống như đi siêu thị đông nghịt mà bị lạc mất bố mẹ vậy, không vui vẻ tý nào.

Những vùng đất kì diệu thường không có luật lệ để tới hay ở lại, chỉ cần muốn là đến, mở sách ra đọc là tới, chui qua tủ quần áo là tới, vào phòng đóng cửa rồi dong buồm ra khơi là tới… Nhưng luật ở Neverland là phải bé mãi, không được lớn – một mong muốn mà ngay từ đầu mình đã không có.

Read More »