C’est La Vie! – Cuộc đời thi vị của Sempé (phần 1)

Độc giả Việt Nam chắc quen nhất với hoạ sĩ Jean-Jacques Sempé qua bộ sách Nhóc Nicolas mà ông minh hoạ. Nhưng bản thân Sempé cũng là một hoạ sĩ minh hoạ/ biếm hoạ vô cùng thành công. Ông đã xuất bản rất nhiều cuốn artbook vô cùng thú vị.

Nhân mình mới mua được cuốn tổng hợp, có một phần tự giới thiệu của Sempé, về cuộc đời và quá trình đến với nghệ thuật của ông, đọc khá thú vị. Mình xin lược dịch ở đây. Có sai sót gì xin thứ lỗi, nói chung mình vẫn dịch không được hay lắm đâu (may quá tôi đã bỏ nghề dịch).

Bìa sách

Tôi sinh ngày 17 tháng 8 năm 1932 tại Bordeaux (Pháp). Nơi đây, bố tôi – ông Edmond Ulysse Sempé từng làm nhân viên bán hàng cho một công ty thực phẩm trong một thời gian ngắn. Ông ấy từng đạp xe vòng vòng, chở đầy cá mòi, cá cơm, cá ngừ đóng hộp, pate, trong một cái vali nhỏ buộc ở phần giỏ xe trước, đại diện công ty đi chào hàng các cửa tiệm bán lẻ khắp Bordeaux và những vùng lân cận.

Dần dà mọi người bắt đầu sử dụng điện thoại ngày càng nhiều. Thế là cách bán buôn thư thả này đột ngột kết thúc.

Read More »

Nói thêm một tý về chuyện học vẽ,

Hồi xưa mình từng viết một bài về Học vẽ bắt đầu từ đâu? Hôm nay nhân chuyện có mấy người bạn mình hỏi về việc tìm lớp học vẽ cho con, mình nghĩ ra thêm mấy thứ.

Bố mẹ mình chưa từng muốn định hướng con cái theo nghệ thuật, càng không muốn con mình lao vào cái nghề “bấp bênh” này (chắc phần lớn phụ huynh đều thế). Đỉnh điểm chính là những cuộc chiến đầy nước mắt và bát vỡ hồi mình học cấp 3 đó. Tuy vậy, không biết vì sao mà từ trước đó, bố mẹ luôn đầu tư cho mình học vẽ rất tử tế, bài bản: lớp tốt, thầy tốt, mua toàn đồ vẽ xịn (còn mua từ nước ngoài về cơ ý). Từ đầu những năm cấp 2 mình đã được học cơ bản chính thống, không phải vẽ chơi chơi tự do, mà luyện từ vẽ khối thạch cao, học về vòng tròn màu, nguyên lý màu sắc, cách dùng màu bột… Chính là cái lớp có ông thầy hay hút thuốc lá, làm cháy cái ba lô của mình đó, nhưng thầy dạy hay, vẫn yêu thầy.

Read More »

Tôi đã đến với nghề như thế nào? (phần 3)

Bên cạnh việc bắt đầu làm sách với Room to Read kể từ năm thứ 3, nhờ học ở OMEGA, mình có những công việc minh hoạ đầu tiên: minh hoạ cho SGK, cho tạp chí, các sản phẩm in ấn… Ngoài ra thì mình cũng được tham dự một số triển lãm, rồi thi thố này nọ.

Nhờ minh hoạ lặt vặt mình mua được wacom (mà vẫn dùng tới tận năm ngoái, cũng 6-7 năm liên tục mà chưa từng bị trục trặc gì), và không phải xin tiền tiêu vặt bố mẹ nữa (nhưng vẫn được bao ăn ở 🙂 ). Từ lúc kiếm được tiền từ việc vẽ, bố mẹ mình đã bớt lo lắng và thôi phản đối chuyện mình theo ngành này. Sau đồ đạc công việc gì mình đều tự mua. Nói chung cứ phải (gần) độc lập về kinh tế thì mới độc lập về chính trị được các bạn ạ.

Read More »

Tôi đã đến với nghề như thế nào (phần 2)

Sau khi đỗ ĐH, mình bước vào 5 năm cuộc đời đầy sóng gió, đồng thời có dấu ấn bước ngoặt đáng nhớ.

Năm đầu tiên học đại cương, chưa phân chuyên ngành. Đây cũng là một trong những điều đáng tiếc của mình ngày đó. Lẽ ra mình nên học đại cương cẩn thận và tử tế hơn. Năm đại cương có những môn quan trọng nền tảng cho việc vẽ lâu dài như hình hoạ, ký hoạ, nghiên cứu thiên nhiên hay giải phẫu. Mình học hành láng cháng vđ *ôm đầu*. Thi thoảng mình vẫn có những bài điểm cao… vô tình giỏi giang. Mình đã ghi lại trong cuốn My poetic life.

Tuy vậy, hết năm đầu điểm tổng kết của mình rất cao :v, đứng thứ hai toàn khoá đấy. Đủ điểm để đạt học bổng, nhưng mình đã bị cắt học bổng. Chi tiết vụ drama này mình cũng đã từng kể trên blog (bài nào thì mình quên rồi).

Read More »

Tôi đã đến với nghề như thế nào? (phần 1)

Hôm nay tạm ngưng không “học bài” nữa. Mình sẽ kể chuyện đến với nghề (do cũng có mấy bạn hỏi vụ này), hi vọng sẽ gợi cảm hứng đôi chút ^^.

Chuyện nghề nghiệp của mình là một con đường tương đối thẳng thớm. Mình hầu như luôn luôn biết mình muốn gì, thích gì kể từ khi mới là một đứa trẻ mẫu giáo. Rất ít khi dao động. Mình cũng là đứa trẻ hay được khen có năng khiếu, hay một tác giả trẻ nhiều tiềm năng (đây là niềm vui thủa ban đầu dần biến thành cơn ác mộng. Mình sẽ nói rõ ở đoạn sau).

Từ nhỏ, cũng giống như nhiều đứa trẻ khác, mình rất thích vẽ, rất thích nghe chuyện, thích kể chuyện. Còn một câu chuyện mình và đứa em thân thiết sáng tác hồi mình 10 tuổi (em mình 9 tuổi) vẫn giữ được tới giờ, tên là Vương quốc Hoa quả, kể về dũng sĩ Dưa Hấu giải cứu vương quốc hoa quả khỏi đám sâu hại, rồi cưới được công chúa Chuối (con đức vua Cà chua). Sau hai người đẻ ra hoàng tử… Dưa chuột (nghe nó lại hợp lý vl).

Read More »

Kể tôi trên giấy (tiết 3)

PHƯƠNG PHÁP 3: LIÊN TIẾP

Phương pháp này phải giải thích chi tiết hơn một chút. Cách này là kể chuyện bằng việc liệt kê theo trình tự thời gian. Khác với phương pháp liệt kê số 1, với cách này, nhất thiết phải bám lấy một trục thời gian cụ thể.

“một ngày nọ, tao nghĩ về quá khứ, rồi lại đến tương lai…”
chim hồng thiền sư. mình vẫn muốn viết thêm truyện cho nhân vật này.

Vì kể chuyện theo trình tự thời gian thì kể… bao nhiêu cũng được. Tuy không giới hạn độ dài thời gian (có thể là một phút cũng có thể là một thế kỷ) nhưng tốt nhất chỉ nên kể một tình huống: mở – thân – kết ngắn gọn. Không nên lồng ghép nhiều tình huống sẽ khó sắp xếp. Để luyện tập, bạn có thể thử bằng bố cục 4 khung.

Read More »

Kể tôi trên giấy (tiết 2)

PHƯƠNG PHÁP 2: ĐỐI LẬP

Đúng như cái tên, ở cách kể này, bạn cứ chọn các cặp nội dung đối lập nhau là được.

Đối lập ở đây có thể là đối lập về hình dạng (to – nhỏ, béo – gầy, mỏng – dày), cũng có thể là đối lập về tính chất (nóng – lạnh, dễ – khó, già – trẻ)… Cái đối lập này có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hoặc chỉ cảm nhận được bằng cảm giác hoặc đánh giá qua suy nghĩ.

Phương pháp này đặc biệt thích hợp khi bạn muốn kể một câu chuyện về sự thay đổi, nhấn mạnh vào sự thay đổi ấy. Ưu điểm là ấn tượng nhanh, mạnh. “Đấm” phát vào chủ đề ngay.

Thậm chí bạn không cần phải biết vẽ.

Read More »

Kể tôi trên giấy (tiết 1)

Mấy hôm nọ có bạn pm hỏi mình rằng bạn ấy có rất nhiều chuyện muốn kể nhưng lại không biết kể như thế nào. Chuyện này làm mình nhớ ra một kỷ niệm tương đối thương đau: mình từng đi dạy một lớp vẽ ( . _ . )

Đó là một khoá dạy vẽ để kể chuyện, ghi chép đời sống ngăn ngắn. Cũng là lần đầu tiên mình đứng lớp dạy cái gì đó. Thật sự là một trải nghiệm khủng khiếp đối với mình (chắc cũng tương đối tệ với học viên. Mình không dám hỏi nữa ; v ; ).

Cơ bản, mình đã khẳng định được với bản thân rằng mình không hợp với việc dạy, mình không có khả năng đấy cũng như mong muốn làm việc đó (cũng có mấy bạn hỏi mình có mở lớp dạy vẽ không, có nhận học trò không… KHÔNG, các bạn ạ).

Read More »

6 bước để tìm phong cách vẽ riêng,

Đây là một vấn đề mình luôn phải vật lộn. Đến tận bây giờ mình vẫn đang vật lộn. Nhân tìm được một bài báo khá hay và cụ thể về vấn đề này, mình muốn dịch lại và thêm chút chia sẻ kinh nghiệm cá nhân. Các bạn đọc cho vui.

Bài báo gốc tại đây.

BƯỚC 1: Chọn một chủ đề

Hãy chọn một chủ đề bạn yêu thích và tập trung vào đó. Nếu bạn thích vẽ đủ thứ, cũng không sao, nhưng hãy giới hạn tối đa trong 5 đề tài thôi nhé. Ví dụ như toàn vẽ các bữa sáng, toàn vẽ OOTD hàng ngày, toàn vẽ động vật… Cá nhân mình thấy, để nhận diện một hoạ sĩ, câu chuyện/ nội dung họ kể qua tranh còn quan trọng hơn cả bút pháp/ kỹ thuật vẽ nữa.

Read More »