Thử thách viết 14 ngày (2)

NGÀY 3: QUÊ NHÀ

day3-quenha

Mình được đẻ ra ở nhà hộ sinh Đống Đa, vào một đêm hè tháng 8. Ngôi nhà ở Hàng Bột là nơi mình sống tới ngoài 20. Mình thường xuyên có những giấc mơ về ngôi nhà cũ này (dù sau này nhà mình đã chuyển sang nhà mới, cách nhà cũ khoảng 5ph đi xe máy).

Phòng cũ (ở nhà cũ) của mình có một khung cửa sổ to, có một quãng bệ cửa sổ nhô ra chừng 20 phân. Ngày bé mình thường kê giấy ở đó ngồi vẽ. Mỗi khi mình cảm thấy đuối sức và nghi ngờ khả năng của bản thân, mình sẽ luôn nghĩ về cảm giác khi ngồi vẽ bên bậu cửa sổ ngày nhỏ.

Hình như mình đã kể chuyện này nhiều lần, mình hoàn toàn là một đứa trẻ bê tông. Mình thích thành phố và sẽ luôn chọn sống ở thành phố. Mình thích nhìn những mái nhà và những hàng cây len giữa các dãy nhà. Mình thích những gì do con người tạo ra (nhưng ghét mấy thứ mô phỏng lại tự nhiên, vd như trần giả bầu trời). Nếu đi du lịch mình thích đi thăm các công trình xây dựng (bảo tàng, nhà hát, cung điện…), thăm phố phường (well, dù mình học nội thất thật sai quá sai, nhưng mình thật sự rất thích nhà cửa đó). Mình (rất rất) thích công viên nhưng mình không thích đi rừng. Cơ bản, mình sẽ không bao giờ có ham muốn hoà mình vào tự nhiên hoang dã  .

Mình cũng rất ghét mấy người hay “dạy bảo” mình phải đi nhiều hơn, hoà mình với thiên nhiên nhiều hơn đi. Nếu như nhà cửa chọc trời khiến họ cảm thấy bức bối, lên cơn anxiety thì rừng rậm, sự ẩm ướt, rêu mốc… cũng khiến mình bị như vậy. Nhìn vào một bức tường rêu xanh bám đầy làm mình cực kỳ bất an.

Khi sang Nhật, một trong những điều mình nhớ nhất về Hà Nội là việc có thể ngồi những quán cafe có bàn ghế gỗ nhỏ xíu, trên vỉa hè hoặc trên ban công (cũng bé tý) và nhìn ngắm đường phố tấp nập, chia sẻ với bạn bè những câu chuyện dài. HN có vừa đủ độ ồn ào và thân mật với mình. Mình không thể có trải nghiệm như vậy ở bất kỳ đâu khác.

Đấy là trước khi HN chặt hết cây đi.

 

NGÀY 4: SÁCH

day4-sach
Ngày xưa bố mẹ cho mình đi học chữ trước khi vào lớp 1. Cô giáo rất đáng sợ trong ký ức của mình. Và hẳn mình cũng là học sinh đáng sợ nhất trong quãng đời dạy trẻ của cô. Ngày nào bố đưa đến lớp mình cũng khóc một chập, từ lúc trên đường, tới tận cửa lớp thì gào khóc dữ dội. Dỗ thế nào cũng không nín. Chắc cô cũng đến tiền đình vì mình   .

Vì bị ép học trong tình trạng tâm can hỗn loạn, lúc nào cũng nơm nớp sợ bị cô quát, cô đánh nên thành thật chả có cái gì vào đầu mình cả  . Chữ viết thì gà bới, bẩn thỉu, xấu nhất lớp. Ngày nào cũng bị điểm kém. Đến nỗi có một hôm được 7 điểm tình thương mà mẹ mình không tin nổi  . Mẹ hỏi có phải hôm nay đến lớp không khóc nên cô cho 7 điểm động viên không  .

Đến một ngày đẹp trời, bố mình (người thường xuyên phải đưa mình đi học) và cô giáo (người thường xuyên bị thiên đầu thống do nghe mình khóc) quyết định phải chấm dứt mối nghiệt duyên này. Mình được nghỉ học. Trong đầu chữ rơi chữ rụng.

Sau đó mình được (ai đó) cho một vài cuốn truyện cổ tích. Và vì mình không thể nhờ ai đọc hộ cho nghe nữa (người lớn ai cũng bận) nên đã mở ra cố gắng tự đọc. Lúc đầu mình đọc 1 trang hết gần tiếng đồng hồ vì phải đánh vần từng từ một. Sau đó thì trôi chảy hơn nhiều. Mình tự thấy việc đọc rất vui mà không cần có sự can thiệp của người lớn.

Khi vào lớp 1 thì mình đã biết đọc trước chút chút. Bố mẹ mình cũng không có định hướng chọn sách cho con. Bố mình thường chở mình đến nhà sách rồi cho mình tự chọn hết. Cũng không kiểm tra xem là mình mua sách gì ))) (cảm ơn bố mẹ hihi!)

Thời cấp 3 là giai đoạn mình đọc sách nhanh và nhiều nhất, đủ thể loại, vì rảnh, học cũng không chăm chỉ mà bạn bè cũng không có mấy ). Tất cả tiền tiêu vặt, tiền mừng tuổi mình đều nướng vào mua sách hết. Mình có cả thẻ thư viện HN. Có tuần mình có thể đọc tới hơn chục cuốn sách.

Mình luôn có cảm giác khi lớn mình sẽ làm nghề gì đó liên quan tới sách vở (sẽ viết kỹ hơn vào ngày thứ 7). Mình thích sách, cuộc đời mình cũng gắn bó, ràng buộc với sách ; v ; , nhưng mình không tôn thờ sách. Mình vẫn có thể lấy sách ra kê chân bàn  Và sách thì cũng có sách this sách that.

Với mình, sách nên được đối xử như một món đồ thường thức, như cơm ăn áo mặc. Giàu nghèo, già trẻ gái trai gì cũng có sách phù hợp. Đọc sách là chuyện thường như việc cứ ra đường là phải mặc quần áo. Sách không nên là thứ đóng tủ kính bày trên tháp ngà, người đọc sách ko cần tỏ ra thượng đẳng. Sách cũng có thể ngon lành, bổ béo không kém gì một cốc trà sữa full topping. Mình luôn cảm thấy việc ca ngợi tác dụng của việc đọc sách quá khiến nó trở nên… bớt đời thường hơn, trở thành cái gì đó QÚA TỐT, quá CÓ LỢI, quá thần thánh nên gây tác dụng ngược là khiến người ta dễ nghĩ chắc hẳn rất khó khăn để đạt được. Trước khi có lợi thì phải thấy VUI trước đã.

p.s: về vụ viết chữ, khi đi học mình từng đoạt giải vở sạch chữ đẹp toàn trường ))) học môn gì dốt đến mấy cũng toàn được lấy vở ra làm mẫu vì viết sạch đẹp quá )))) Các bậc phụ huynh có con như thuỳ, xin đừng vội tuyệt vọng, mất lòng tin. Có thể chúng nó sẽ tự turn out okay thôi *bắn tim*

 

NGÀY 5: PHIM

day5-phim
Giống như sách, mình vô cùng thích phim. Mình thích nghe (xem) kể chuyện dưới mọi hình thức. Cũng như sách, mình xem phim đủ thể loại.

Một trong những điều mình luôn mong ước trở thành hiện thực mỗi khi xem phim là cuộc đời mình sẽ có nhạc nền ))). Không chỉ là theme song, mà là OST: lúc mình nhận được tiền thì nhạc vui tươi, phấn khởi, lúc mình tức giận thì nhạc ghê sợ, hùng hổ… Rồi thì lúc tâm tư chất chứa mình sẽ vừa nhảy nhót vừa hát rú lên (thực tế mình cũng có thể làm vậy nhưng…. well . _ . )

Nếu được chọn, mình hi vọng Alan Menken sẽ viết nhạc cho bộ phim cuộc đời mình   

Trong Big Bang theory, có một tập Rajesh đã hiện thực hoá “mơ ước” này khi đeo loa trước ngực  , kèm theo điều khiển từ xa cầm tay. Mình thật đồng cảm sâu sắc từ tận đáy lòng  . Chỉ khác là mình muốn nhạc nền cuộc đời chỉ mình nghe được. Tất cả mọi người nghe thấy có vẻ… phiền.

Mặt khác, trong Doctor who có một câu thoại rất thú vị, nôm na là chúng ta sau cùng đều trở thành những câu chuyện, hãy là một câu chuyện hay.

2 thoughts on “Thử thách viết 14 ngày (2)

  1. em thì mơ ước đời em có laugh track chị ạ =)))) để cảm thấy bớt áp lực và có ai đó hiểu được sarcasm của mình í

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s