Cô ấy.

Và thế là lại rơi vào cái tình trạng sến súa đáng nguyền rủa ấy! Hình như cũng theo chu kỳ, ngay cái lúc mình thấy tĩnh lặng nhất thì lại đổ ụp tới. 

Mới đây, mình xem phim Her, cảm thấy có một sự bất an rất bức bối.

HER-FP-0833.JPG

Câu chuyện kể về Theodore – một người chuyên viết thư bày tỏ tâm tình hộ những người khác. Anh có khả năng tưởng tượng, đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận tình cảm của họ mà viết ra những câu từ chân thành, xúc động. Tuy nhiên, chính bản thân anh lại không thể tìm những những kết nối chân thành, xúc động ấy với bất kỳ ai. Anh chỉ bị day dứt mãi bởi những kỷ niệm với người vợ cũ.

Cho tới một ngày anh mua Samantha về.

Samantha là một phần mềm trí tuệ nhân tạo, là một người trợ lý, một người bạn trò chuyện đã được tổng hợp, xây dựng dựa trên những thông tin, sở thích cá nhân của chính người sử dụng. Nói cách khác, đây là một cách để tự tạo ra một người bạn hoàn hảo.

Ban đầu Theodore cũng cảm thấy có chút kỳ cục khi nói chuyện với cái máy tính của mình. Sau đó thì anh thấy vô cùng dễ chịu và thích thú. Dần dà anh đem lòng yêu Samantha. Anh và cái máy tính của mình yêu nhau, làm mọi thứ cùng nhau bằng những cuộc đối thoại, yêu nhau qua giọng nói.

Về sau thế nào thì các bạn tự xem nốt đi, mình spoil trước mất vui.

Bộ phim này khiến mình thấy bất an vì tuy là phim viễn tưởng nhưng cái viễn tưởng ấy dường như chẳng xa xôi đến thế. Có đứa bạn mình cũng thích nói chuyện với Siri, nó bảo thấy vui. Ôi chẳng nhẽ sẽ đến lúc thế giới mấy tỷ người mà không thể tìm được ai có thể lắng nghe và được lắng nghe? Chúng ta sẽ mất lòng tin vào nhau đến thế? Cái ý tưởng này thật cô đơn biết mấy!

HER

Càng lớn thì mình thấy việc giao tiếp mà cởi mở thực sự càng khó khăn hơn. Công bằng mà nói, hẳn không phải vì mọi người muốn trở nên lạnh lùng hơn, mà bởi cũng gặp nhiều chuyện buồn trong quá khứ nên chúng ta đều phải tự xây dựng thành lũy bảo vệ cho bản thân. Mình cũng thế, đã có những thời gian mình thấy giao tiếp rất mệt mỏi, mình nghĩ sẽ yên ổn, bình lặng mãi như vậy. Mình hiếm khi cảm thấy cô đơn (thật đó), mình cũng ít điều gì muốn than vãn, cơ bản mình là một đứa rất vui trong những gì an toàn mình đã biết, đã quen (với cả suốt ngày làm việc với picture book ♥ thôi có gì mà ko vui cho được).

Cơ mà đến khi có chuyện, lại thấy thực ra bên trong mình… vẫn thế.  Lại muốn vứt hết áo giáp, thành lũy tốn công xây dựng để cảm thấy dễ bị tổn thương (cho dù chưa bị tổn thương gì, nhưng thấy vulnerable đã như bị thương một mẩu), lại thấy dễ buồn dễ vui vì những chuyện hết sức vớ vẩn, tủn mủn, thấy cảm hứng của mình bị phụ thuộc.

Trong Her, có một đoạn khi Theodore gặp lại vợ cũ, để chính thức hoàn thành giấy tờ thủ tục li hôn, anh có nói với cô là anh đang hẹn hò với… cái máy tính của mình, thì cô đùng đùng nổi giận, cô nói anh là kẻ hèn nhát không thể đối mặt với một mối quan hệ thực sự, không thể ở gần một con người bằng xương bằng thịt. Điều buồn cười là lúc đó mình lại thấy cảm thông với Theodore, mình muốn biện hộ cho cảm giác về tình yêu trong anh, rằng thì nếu người ta thấy hài lòng, an tâm với chỉ một giọng nói thì sai trái lắm chăng? (cũng có thể vì mình ngây thơ nên mới nghĩ thế =))) )

Tất nhiên, một tình yêu thiếu thốn vậy thì chẳng thể sống lâu được. Nhưng ít ra tình yêu với Samantha đã an ủi, giúp Theodore vượt qua một giai đoạn tăm tối và khiến anh nhận ra điều mình thực sự cần.  

Cái tên “cô ấy” vừa thấy chung chung, bao quát lại vừa rất riêng tư. Ai cũng có thể gọi “cô ấy”/ “anh ấy” tuy không có cái tên cụ thể nào nhưng đều nghĩ tới một cá nhân rất đặc biệt. Thậm chí là người ta thường có nhiều những “cô ấy” / “anh ấy”, chúng ta đều từng đi qua vô số những sai lầm. Nhưng giống như  F. Scott Fitzgerald đã từng nói ấy, không bao giờ có hai tình yêu giống nhau, “cô ấy” luôn luôn khác nhau. 

Thật may là khác nhau chứ giống nhau thì khổ tâm lắm!

Xem Her và mình cứ nghĩ tới cái câu mình đã nói mòn cả sông cả núi với người khác và những người khác cũng luôn nói với mình vậy: rồi chúng ta sẽ đều gặp được người phù hợp.

Nếu không được thì…. yêu cái máy tính vậy. Không thì nổi tiếng lưu danh sử sách như H.C.Andersen hay Van Gogh nhé :))))).

p.s: bạn có thể xem Her online tại đây.

4 thoughts on “Cô ấy.

  1. hồi trước lễ trao giải Oscar cũng có xem phim này, coi xong thì thấy có nhiều thứ để ngẫm, nhất là sự cô đơn và tách biệt của con người bây giờ. Đi đâu cũng thấy người ta bảo buồn, bảo cô đơn, mong được chia sẻ nhưng khi có người đến giúp đỡ thì lại sợ hãi chui vào vỏ ốc của mình… riết sợ cái viễn cảnh của Her đúng là chẳng phải chỉ ‘viễn tưởng’ thôi.

    Like

  2. Cũng đã xem đi xem lại đoạn Theodore gặp lại vợ cũ, nhưng không vì anh yêu cái máy tính chứ không yêu con người. Mà nhớ mãi đoạn anh suy nghĩ về việc anh che dấu cảm xúc của mình, để tự ánh tránh xa vợ anh.. Anh đã rút kinh nghiệm và trãi lòng với cái máy tính.

    Like

Leave a Reply to Pink chan Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s