nếu phải bắn vỡ sọ thằng khác,

Hôm nay mình mới xem lại season 3 Sherlock (mãi mới dám xem lại vì lần đầu xem thấy nặng lòng óa).

Trong tập His last vow, Magnussen phơi bày bí mật của mình rằng thực ra hắn không hề có lưu trữ giấy tờ thật nào hết, mọi thứ đều nằm trong đầu hắn, và không có cách nào để bắt hay buộc tội hắn hết, hắn thuộc về quyền lực thứ 5 – báo chí.  John đứng trước nguy cơ phải ngồi tù và cuộc đời của vợ chồng anh (và cả đứa trẻ sắp sinh) sẽ bị Magnussen phá tan tành. Lần đầu tiên khán giả được chứng kiến Sherlock rơi vào tình cảnh tuyệt vọng, cùng đường bất lực đến như vậy. Anh vốn định thương lượng với Magnussen để thiêu hủy mọi chứng cứ về quá khứ của Mary nhưng cuối cùng lại đẩy cả gia đình John vào hiểm nguy. Sherlock nhìn John như thể lần cuối cùng anh được gặp người bạn tri kỷ của mình.

Rồi anh cướp súng của John và bắn vỡ đầu Magnussen.

Sherlock đã nhiều lần khẳng định với John, với cả những kẻ thù của anh: Moriarty & Magnussen rằng anh không phải anh hùng, anh có thể đứng về phía những thiên thần nhưng anh không phải một trong số họ, anh là một thằng dở hơi có chức năng cao cấp vì giữ lời thề của mình sẵn lòng giết chết kẻ dám đe dọa hạnh phúc của những người anh yêu.

Rồi anh đứng nhận lỗi trước anh trai mình, nhỏ bé, vụn vỡ, bị dồn đến bước đường cùng vì đã lỡ quan tâm quá nhiều. Sherlock cho dù có gắng xa lánh mọi sự gắn bó tình cảm với người khác, rốt cục vẫn còn giữ một trái tim hết sức trong trẻo, vẫn là một cậu nhóc yêu quý chú chó của mình. Sherlock có tình yêu của một đứa trẻ – hồn nhiên và vô điều kiện.

Chi tiết này khiến Sherlock có gì đó rất thương, rất con người. Không phải sự thương hại vì anh đang cùng quẫn mà  là cái sự thương muốn ôm vào lòng rồi vỗ nhẹ lên lưng. Nhưng tất nhiên, Sherlock vẫn là Sherlock và không ai làm việc đó với anh (ngoài John cả). Có những đoạn cảm thấy như mắt Sherlock chực đầy nước.

Có những người bạn của mình lỡ đem lòng yêu những người đã có nơi có chốn (mà dân gian hay gọi là “đánh đồn có địch” ý), rồi nếu như họ tiến lại gần những người họ yêu thì đôi lúc họ lại bị những người xung quanh khinh rẻ, xa lánh. Họ hỏi mình, họ sống trung thực với cảm xúc của bản thân thì có gì là sai? Chệp, mình cũng giống Sherlock ở việc ghét giao tiếp với con người và ngại gắn bó ấy nên hỏi mình những vấn đề này thật khiến mình đau đầu. Tuy vậy, khi lắng nghe những tâm sự hết sức buồn phiền của những người bạn mình, và mình đã luôn (vô tình) đứng ở phía những người “xấu” – những kẻ có “dã tâm” phá hoại hạnh phúc của người khác (mà nhiều lần lắm ấy), mình đều nhớ về hình ảnh Sherlock hóa lại thành đứa trẻ với khuôn mặt giàn giụa nước mắt. Nghe có vẻ không liên quan, nhưng là mình nghĩ tới việc liệu người ta có thể yêu thương như một đứa trẻ, thậm chí có vì thế mà làm những điều sai trái (so với chuẩn xã hội) đi chăng nữa?

Nếu là yêu thương vậy thì chẳng bao giờ có đúng có sai. Mình không bao giờ buộc tội những người bạn của mình, rằng họ đang hành động vô trách nhiệm với đạo đức thông thường (vì đạo đức cũng là một khái niệm cần nhiều sự xem xét =)) ). Mình chỉ luôn hỏi liệu người đó có đáng để họ hi sinh bản thân như vậy không? Họ có phải Redbeard hay John không =)))) ? Có ở bên để giúp bạn thấy an tâm hay không? Vì phần lớn các trường hợp, mình chỉ nhìn thấy những người đàn ông tham lam. Nói thật. Và phần còn lại là những cô gái đã để tình yêu của mình phơi bày thành một thứ tiện lợi, vừa tầm tay với.

Mình nhớ những đứa trẻ thường rất coi trọng những lời hứa, những câu khẳng định người khác nói với chúng. Như việc bạn nói một đứa bé chờ bạn đi một lát sẽ quay lại ngay. Nó sẽ kiên nhẫn chờ bạn về. Bạn hứa sẽ dẫn nó đi chơi công viên, nó sẽ chuẩn bị tinh thần cả tuần trời cho buổi đi chơi ấy. Cũng như vậy, khi bạn nói yêu chúng, quan tâm đến chúng. Sherlock là một đứa trẻ khi anh thề rằng sẽ luôn ở đó vì gia đình John, sẽ luôn bảo vệ họ vì anh đã rất tin khi John nói anh là một trong hai người John yêu và quan tâm nhất trên thế giới này.

Nếu đã yêu thương hồn nhiên như một đứa trẻ rồi mà lại vội vã khẳng định, hứa hẹn với đứa trẻ ấy rồi làm chúng thất vọng thì khổ thân chúng nó lắm! Phải tìm được Redbeard, tìm được John rồi hẵng cầm súng bắn vỡ sọ thằng khác chứ phải không?

 

cuộc sống quá đẹp, ta chỉ muốn nhìn em cởi đồ

Mình ít khi thích xem phim Nhật nhưng mình lại thích phim học đường thể thao của Nhật. Mình thích quan điểm của họ về bản chất của thể thao. Không có gì khác ngoài việc cố gắng và cố gắng.

Hôm qua mình xem một phim tên là Oppai Volleyball – dịch nôm na là “bóng chuyền ngực gái”, kể về một CLB bóng chuyền nam gồm 5 thành viên bất tài vô dụng. Nhưng khi có một cô giáo mới về phụ trách, nhờ lời hứa nếu thắng trận sẽ được xem ngực cô nên các thành viên đã thay đổi hoàn toàn, chăm chỉ luyện tập và cải thiện trình độ nhanh chóng. Các học sinh nam cấp 3 không có mong ước gì to lớn hơn là được chạm tay vào ngực con gái!!!!

Xét tổng thể thì phim không xuất sắc, cách diễn thì hơi kịch, không tự nhiên, thuyết phục (hầy, đây cũng là lý do mình ít thích xem phim Nhật, vì cái cách diễn nhiều khi thành hô hào, khẩu hiệu thế này). Tuy nhiên, phim có vài điểm sáng, vài chi tiết khiến mình thấy rất xúc động.

Cô giáo phụ trách CLB bóng chuyền nam kể hồi học cấp 3 từng một lần ăn cắp và bị bắt quả tang. Cô bị đình chỉ học một tuần. Trong một tuần đó cô phải đến trường học một mình với một thầy giáo. Thầy giáo đến không quát mắng cũng không an ủi, chỉ đưa cho cô một cuốn sách và yêu cầu cô đọc xong rồi viết báo cáo thu hoạch. Mỗi ngày lại là một cuốn sách mới. Cô thấy rất chán nên hôm nào cũng ngồi vẽ bậy vào sách. Cho tới hôm cuối cùng, cô đã đọc được một bài thơ, đại ý là: dù trước mặt không thấy đường thì sau lưng ta đã có một con đường rồi. Sau đó bài thu hoạch của cô đoạt giải nhất một cuộc thi viết. Rồi cô quyết định trở thành một cô giáo dạy văn học Nhật.

Nhiều năm sau về lại thăm mộ thầy, cô được nghe vợ thầy kể lại rằng ngày ấy hôm nào về thầy cũng băn khoăn đến lúc nào cô học trò của mình sẽ tìm được một cuốn sách khiến cô cảm thấy được động viên. Và việc ông làm chỉ là thử hết cuốn này đến cuốn khác.

Thế mới thấy, để tìm được một câu chuyện có thể động viên mình thì sẽ phải đọc rất nhiều những câu chuyện mình thấy…. chán. Nói chán thì cũng oan cho những cuốn sách đó, mà là chưa tìm được sự đồng cảm của mình. Cho tới khi tìm được đúng câu chuyện dành cho mình rồi thì sẽ thấy giống như bị ngã mà có bàn tay chìa ra cho nắm. Như cô học trò ăn cắp đã tìm thấy con đường của mình. Chúng ta luôn mong mỏi được thấu hiểu. Những câu chuyện, là để chúng ta được hiểu, được chia sẻ, được khích lệ.

Mà mình cũng không chắc, có thể nhiều người sẽ có những lý do khác để đọc sách. Lý do gì thì cũng không quá quan trọng, miễn là vẫn còn đọc.

Nói đến lý do, việc cô giáo hứa khoe ngực bị lộ ra và cô giáo buộc phải thôi việc. Đội bóng chuyền nam cũng thua trận trước một đối thủ mạnh nhất của giải. Trong sự thất vọng ê chề, bố của một thành viên trong đội đã tới nói với cô giáo rằng: lý do để bọn trẻ cố gắng chơi bóng là gì không quan trọng, vấn đề là chúng đã biết kiên trì nỗ lực để đạt được mục tiêu. Thế không phải đã là một bài học tuyệt vời rồi hay sao! 

Không chỉ trong phim Oppai Volleyball, rất nhiều phim thể thao học đường khác của Nhật cũng lấy motif là một nhân vật hoặc một nhóm ban đầu hoàn toàn có chút khả năng nào, cả về thể chất lẫn năng khiếu, sau đó tìm được động lực, hoặc chỉ đơn thuần vì yêu thích mà cố gắng không ngừng, bất chấp mọi khó khăn. Mình thích ý nghĩ rằng: cho dù không có khả năng nhưng vì muốn nên vẫn cứ làm. Không phải để chứng tỏ giỏi hơn người khác mà để bản thân thấy vui. Chỉ cần đổ tâm đổ sức vào làm việc gì đó thì không bao giờ là vô nghĩa cả.

cách các nam sinh đã làm để tôn vinh cô giáo phụ trách của mình! tất cả là nhờ ngực của cô!!!!
cách các nam sinh đã làm để tôn vinh cô giáo phụ trách của mình! tất cả là nhờ ngực của cô!!!!

Khi mình nghĩ về lịch sử phát triển của thể thao, bố mình cũng là VĐV này, mình thấy ý nghĩa lớn nhất của các môn thể thao là việc tạo ra một tình huống mà ở đó con người ta được thúc đẩy để đạt được một mục đích nào đó, để vươn tới cảm giác được vượt qua người khác, nhất là vượt qua chính bản thân mình.

Nghĩ qua nghĩ lại, mình vẫn thấy cốt lõi của con người là tình yêu (viết ra xong tự thấy muốn nôn ra cầu vồng quá). Ví như vì yêu màu cam pha lẫn sắc xanh trên bầu trời lúc bình minh mà sáng nào cũng gắng dậy sớm để nhìn, vì yêu những cái bát cơm vừa mỏng vừa nhẹ mà nghĩ ra kỹ thuật làm gốm mới, vì yêu những giai điệu mà gắng luyện thanh, học ba cái mớ nhạc lý khô khan, vì yêu việc sống, muốn sống cho thoải mái nên phát minh ra đủ thứ máy móc làm thay sức người, vì yêu những đứa trẻ mà ngày nào các ông bố bà mẹ cũng đi làm chăm chỉ..v…v…

Mình lượn Tumblr thường gặp rất nhiều những bài viết chán chường, mệt mỏi, đau khổ. Vì không ở trong hoàn cảnh của họ nên mình không bao giờ biết được điều gì đã khiến họ không hạnh phúc đến vậy. Nhưng nếu chúng ta nhìn cho kỹ, mọi điều nhỏ bé xung quanh chúng ta đều đã được sinh ra nhờ một tia sáng hy vọng, yêu thương nào đó. Mùa đông mình hay bị nghẹt mũi nên hay phải nhỏ thuốc. Thi thoảng mình lại nghĩ, ai đó đã nghĩ ra công thức thuốc này giúp những đứa như mình… thở được bình thường. họ đã làm việc vì trách nhiệm công việc, vì kiếm tiền sinh sống… dù vì lý do gì cũng thật có ý nghĩa. Hay nhìn một chiếc cốc được thiết kế rất đẹp, lại nghĩ hẳn ai đó rất yêu thích đồ gốm mới tạo ra được một thứ đẹp đẽ như vậy…v…v..

Thế nên, sao lại phải thấy buồn chứ? Hay ra ngoài chơi bóng chút đi. Mình lười vận động thôi chứ lúc nào mình cũng muốn được ở trong một đội bóng =))))), bóng gì cũng được.

p.s: lâu không viết gì, viết lan man, lung tung ghia =)))

Márai Sándor viết về Van Gogh

(Mình rất thích Van Gogh nên thường để ý những gì được đề cập tới ông)

Một bức vẽ của ông có tựa đề: họa sĩ đi làm buổi sáng. Trên bức tranh, ta thấy thế giới mà họa sĩ muốn khắc họa: những cánh đồng, thung lũng, những ngôi nhà. Nhưng thế giới ấy chỉ của một mình ông, thế giới của họa sĩ! Thế giới ấy không liên quan gì đến những cuốn sách địa lý. Cánh đồng xanh ấy, bầu trời xanh ấy, những mái nhà màu đỏ ấy chỉ có một lần: trong một khoảnh khắc khi họa sĩ nhìn thấy nó như thế.

Đó là cái nhìn đầy cảm xúc và chuyên nghiệp. Người “họa sĩ điên” đã nhìn thế giới khách quan như một chiếc kính viễn vọng. Người họa sĩ lớn có ảo ảnh về thế giới, nhưng sau đó thể hiện cái ảo ảnh ấy một cách trung thực và khách quan như người vẽ chính của một văn phòng kiến trúc. Chính vì thế mà ông khác với một tay thợ vẽ không có lấy một ảo ảnh nào về thế giới, nhưng vẫn cứ vạch những đường nét và phết màu lên thành hình ảnh. Họa sĩ lớn nhìn bầu trời và vẽ mặt đất, một cách trung thực. Thợ vụng vẽ bầu trời, hăm hở, trong khi nhìn xuống bàn chân mình lo ngại.”

Mình hiểu ý bác viết là họa sĩ lớn cần có trí tưởng tượng kết hợp với ghi nhớ những quan sát thực tế chính xác. Hầy, đúng là như vậy!

giải cứu,

Mình xem lại Saving Mr.Banks lần thứ 3 (vì hôm nay mới có bản HD) và ngày càng thấy xúc động, hơn cả lần đầu tiên (sao lại có cái phim gì mà mình xem lần nào cũng khóc thế này huhu).

Điều cuối cùng giúp Walt Disney thuyết phục được Ms.Travers ký giấy bản quyền cho Mary Poppins là lời hứa ngài Banks sẽ được cứu, sẽ không còn thất vọng trên màn ảnh, trước sự chứng kiến của cả thế giới. Chi tiết này làm mình nhớ tới một câu Hayao Miyazaki từng tâm sự rằng ông làm hoạt hình để có khả năng trao cho người xem một cơ hội thứ 2, một hy vọng tốt đẹp. Mình biết phim Disney nhiều khi gây cảm giác sáo mòn rằng vì dành cho trẻ con nên cái kết luôn phải đẹp. Nhưng mình nghĩ cũng không hẳn là vậy. Có những câu chuyện, những nhân vật mà mình tha thiết mong họ đạt được điều họ muốn, họ được hạnh phúc trong một cái kết màu hồng sến sụa.

Saving Mr Banks

Những tác phẩm tưởng tượng như những bộ phim của Disney, hay Mary Poppins, không phải sự huyễn hoặc bản thân để nhắm mắt trước một cuộc sống tồi tệ, cũng phải sự ngây thơ trẻ con vô dụng khi chúng ta đã lớn và bước vào xã hội phức tạp. Mình nghĩ, hơn thế, giống như cái cách Ms.Travers đã dùng câu chuyện của mình để lưu giữ những ký ức quý giá, chọn một cách khác để nhớ về những nỗi đau cũ chưa lành, giải cứu quá khứ để xoa dịu hiện tại.

banks3

Đôi lúc mình thấy người ta dùng cụm từ “cho trẻ con” như một cách hạ thấp tác phẩm. Có lần một bạn họa sĩ xem picture book ♥ mình vẽ rồi nhíu mày khó hiểu hỏi “cái này cho trẻ con à?“. Mình hiểu cậu bạn đấy cố gắng giữ phép lịch sự không chê bai nhưng vẻ mặt và thái độ của cậu ta nói rõ rằng cậu ta không đánh giá cao những gì mình vẽ. Và việc nhận xét rằng chúng dành cho trẻ con là lời chê kín đáo, nhẹ nhàng nhất, kiểu như là tranh vẽ trẻ con, không mất nhiều sức, không ‘cao cấp’, không trình độ. Người ta cũng nói trẻ con như đặc tính tiêu biểu cho những gì đơn giản, vui vui, dễ hiểu, mơ mộng, không thực tế, và…. chỉ dành cho trẻ nhỏ thôi. Điều đó không đúng!

SAVING MR. BANKS

Chúng ta đều từng là những đứa trẻ. Đó là những ký ức tồn tại và rất thật. Những câu chuyện, với mình, mục đích cao nhất không phải vấn đề dành cho người lớn hay trẻ con, mà là chúng có thể tạo được sự đồng cảm với người đọc, người xem hay không. Những tác phẩm với đề tài và cách thể hiện được mặc định là dành cho trẻ em, không có nghĩa là chúng chỉ dành cho khán giả nhỏ tuổi. Chúng ta đâu thể dám chắc rằng không có đứa trẻ nào trong những người đã trưởng thành cần được giải cứu, đâu thể phủ nhận mọi ký ức quá khứ đều không cần những hy vọng mới. Mọi cái kết đẹp (trong các tác phẩm *được cho* là dành cho thiếu nhi), dù là hoa lá hẹ, hồng sến đi chăng nữa, đều phản ánh mong muốn được trao đi hy vọng, như cách bác Hayao đã nói “một cơ hội thứ hai“.

Xét cho cùng, đâu có quy định ranh giới lứa tuổi nào cho việc đọc hay xem các tác phẩm để khiến chúng ta cảm thấy tốt đẹp chứ? Nếu lớn đầu rồi tắm chậu vẫn thấy vui thì sao không tắm? Nếu những câu truyện cổ tích vẫn làm ta yêu quý thế giới hơn (dù nó còn nhiều điều tồi tệ) thì sao không đọc?

Ngay cả người lớn, một lúc nào đó trong cuộc đời trưởng thành của mình, cũng được quyền làm một đứa trẻ như mình đã từng và điều đó chẳng có gì đáng xấu hổ.