Thông minh.

Ngày trước có lần mình đi ăn đám cưới ông anh họ, có một bác họ hàng xa tít mù nào đó nhìn thấy mình xong mới hỏi mẹ mình rất nghiêm túc là con đấy có bị làm sao không mà nhìn mặt nó đần đụt thế.

Chắc vì thế mà mình luôn thích những gì… thông minh, những câu chuyện và nhân vật có trí tuệ cao. (Ai có lại nói mình ngu mình cũng không cãi đâu ý mà)

Có 4 nhân vật thông minh nổi bật trong Sherlock:

– Sherlock Holmes

– Moriarty

– Mycroft Holmes

– Irene Adler

Và bốn nhân vật này có cách sử dụng trí tuệ của mình rất khác nhau dẫn tới bốn số phận hoàn toàn khác nhau. Không thể đặt bộ não lên mà cân đo đong đếm xem ai thông minh hơn, quan trọng chính là ở tư tưởng và tính cách của họ.

Read More »

“Trò chuyện đầu tuần với Cốm về picture book”

Bài phỏng vấn mình thực hiện với Room to Read Vietnam. Bài gốc ở đây (có lòng thì bấm like page RtR luôn hen ♥ ).

———————————————————————–

Là một tác giả và họa sĩ minh họa còn rất trẻ, tràn đầy ý tưởng sáng tạo độc đáo, Phạm Thu Thùy đã có những kinh nghiệm bước đầu trong minh họa sách thiếu nhi và sách giáo khoa tiểu học. Năm 2012, Thùy đã cộng tác với Room to Read để xuất bản tác phẩm đầu tay.

“Tôi thích kể chuyển. Và tôi thích những xúc cảm. Vậy nên tôi muốn kể những câu chuyện của cảm xúc. Mà tôi lại thích chơi bời nghịch ngợm với màu sắc, hình khối, đường nét…vì thế tôi kể chuyện bằng hình ảnh”.

Vậy nên, thứ 2 đầu tuần, các bạn hãy cùng RtR trò chuyện với Thu Thùy, bút danh Thùy Cốm, về việc sáng tác của bạn ấy nói riêng, cũng như quan điểm của bạn ấy về sách tranh nói chung nhé.

Untitled-1 copy

Đây là bạn Phạm Thu Thùy. 🙂 (và những người bạn =)) )

1. RtR: Tại sao em chọn sách tranh (Picture book) là con đường phát triển sự nghiệp lâu dài?

Cốm: Vì em yêu thích chúng. Yêu thích sâu đậm.

2. RtR: Em muốn thể hiện gì hay nhắn gửi điều gì qua các tác phẩm của mình? Nếu đơn giản sáng   tác chỉ là sáng tác thôi, không phải để thể hiện hay nhắn gửi điều gì cả, thì điều gì là động lực thôi thúc em cầm bút vẽ và viết lên những câu chuyện của chính mình?

Cốm: Em sợ sự buồn chán. Em sáng tác để không bị rơi vào tình trạng buồn chán. Và khi độc giả đọc những tác phẩm của em, em hi vọng họ sẽ nhận được những niềm vui, sự sẻ chia, đồng cảm đủ để xua đuổi những nỗi buồn và chán.

3. RtR: Có bao giờ em nghĩ đến phong cách viết của mình không? Em nghĩ phong cách của em là gì?

Cốm: Phong cách em chọn là sự trộn lẫn của các yếu tố: hài hước, kỳ lạ và cô đơn.Hài hước bởi em nghĩ đó là một trong những cách dễ dàng nhất để tiếp cận người đọc dù là trẻ em hay người lớn. Với cả em có lúm đồng tiền sâu nên em thích cười để khoe chúng ra. Em tin rằng dù tác giả muốn làm người đọc cười hay khóc thì họ cũng phải tự trải nghiệm cảm xúc đó trước khi đưa vào tác phẩm. Nếu bản thân không thích sự vui vẻ thì sẽ khó làm cho người khác cười được.

Kỳ lạ bởi em thường giải quyết những câu chuyện của mình bằng những yếu tố có vẻ như không liên quan gì đến nhau. Như trong quyển “Nắng ơi là nắng”, khi mặt trời biến mất thì nhân vật chính đến tìm một người thợ làm bánh mỳ. Kỳ lạ, với em, đồng nghĩa với cảm giác mới mẻ. Nếu như làm điều gì đó mà chúng không mới thì em không hết chán được.

Cô đơn bởi em muốn những tác phẩm của mình có những khoảng trống, để độc giả có thể bước vào, có thể tự lấp những chỗ hở ấy.

4. RtR: Thần tượng picture book của em là ai? Em học được những gì từ họ?

Cốm: Em thích rất nhiều tác giả, như Jon Klassen, Maurice Sendak, Dr.Seuss, Mo Willems, Oliver Jeffers… Mỗi người đều có điều đặc sắc, thú vị riêng để học hỏi. Nhưng một điều quan trọng có chung ở họ là sự tôn trọng với độc giả (ở đây chủ yếu là trẻ em). Họ đối xử nghiêm túc với tất cả những cảm xúc, tâm trạng, suy nghĩ của những đứa trẻ. Như là trẻ con cũng có những nỗi đau riêng không thể đong đếm bằng những năm tháng của sự trưởng thành.

5. RtR: Năm 2012, em đã cộng tác với RtR để xuất bản tác phẩm đầu tay của mình. Em nghĩ RtR đã đóng vai trò như thế nào trên con đường sáng tác của em?

Cốm: Room to Read là dấu mốc đầu tiên trong việc em lựa chọn nghiêm túc đi theo con đường này. Room to Read đã giúp em học được rất nhiều điều quan trọng về sáng tác sách tranh, cũng như tạo cho em điều kiện tốt để sáng tác. Em xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới tổ chức Room to Read.

(đoạn này chị Nhiên đã cắt mất phần cảm ơn chị Quỳnh của mình :p)

trang 2-3_a.jpg

Một số trang trong truyện của Cốm sẽ do RtR xuất bản năm nay.

6. RtR: Được biết, em không chỉ sáng tác truyện của mình mà còn minh họa truyện của những tác giả khác. Em có thể chia sẻ một chút cảm giác của em khi vừa sáng tác truyện và minh họa cho chính truyện của mình, và khi làm họa sỹ minh họa cho tác phẩm của người khác?

Cốm: Khi em tự vẽ, tự viết nội dung thì em được chủ động hoàn toàn với câu chuyện của mình. Em chỉ kể về những điều mà em thực sự quan tâm và gắn bó. Còn khi vẽ minh họa cho truyện của người khác là giống như bước ra khỏi thế giới riêng của mình rồi. Vậy nên cần thêm nhiều nỗ lực để hiểu và đồng cảm với câu chuyện của những người khác.Với em thì minh họa truyện của người khác vất vả hơn rất nhiều vẽ truyện của mình.

7. RtR: Em nghĩ thách thức lớn nhất của những người làm sách tranh (picture book) ở Việt Nam là gì ? Theo quan điểm của em, picture book của Việt Nam đang như thế nào hiện nay?

Cốm: Vấn đề là thiếu sự quan tâm và hiểu biết đúng đắn về sách tranh. Các nhà xuất bản chưa quan tâm nhiều cũng như chưa đủ dũng cảm để đầu tư vào lĩnh vực sách tranh (hay mảng sách thiếu nhi nói chung, do thường bị lỗ), độc giả ít cơ hội được tiếp xúc nên cũng không biết mấy để yêu thích hay có nhu cầu đọc.

Tuy nhiên, em nghĩ để sách tranh được yêu thích, phổ biến hơn không phụ thuộc hoàn toàn vào vấn đề tiền nhiều hay ít. Quan trọng là chúng ta có muốn làm, chúng ta có sẵn sàng suy nghĩ cởi mở để tiếp nhận những thứ mới hay không thôi.

Còn ở Việt Nam thì chưa hề có một tác giả picture book chuyên nghiệp nào (ý em chuyên nghiệp là sáng tác picture book đúng nghĩa và sống được bằng việc đó). Và cũng thường xảy ra sự nhầm lẫn giữa sách truyện có minh họa (illustrated book) với picture book. Ở mình giờ chủ yếu là illustrated book. Ví dụ như một truyện cổ tích hay từng bài thơ được vẽ minh họa thì đó là illustrated book. Picture book là nghệ thuật kể chuyện bằng hình ảnh, câu chuyện phải được kể hoàn chỉnh bằng những bức tranh có liên kết chặt chẽ với nhau bởi nội dung (mà thậm chí bỏ phần lời đi, chỉ nhìn tranh vẫn hiểu được câu chuyện).  Mà đã là một câu chuyện hoàn chỉnh thì nhất định là phải có cấu trúc truyện rõ ràng, có chủ để, thông điệp, nhân vật, tình tiết, cao trào, mâu thuẫn…. Picture book có một số motif xây dựng nội dung rất đặc trưng, dễ nhận biết.

8. RtR: Vậy theo em như thế nào là 1 quyển picture book hay ? Nếu phải cho ví dụ 1 vài quyển để giới thiệu đến người đọc, em sẽ giới thiệu quyển gì và tại sao?

Cốm: Đó là ở câu chuyện nó mang lại. Câu chuyện đó muốn nói điều gì, truyền đạt thông điệp gì, mang lại những cảm xúc thế nào… Đặc biệt quan trọng là những ý tưởng độc đáo  (original idea). Tiếp theo nữa là câu chuyện đó được truyền tải bằng hình ảnh như thế nào. Những hình ảnh đó có giàu cảm xúc và giàu tính kể chuyện hay không. Tranh có tính kể chuyện là phải gợi mở được cho độc giả một cách chính xác và sâu sắc những gì đang diễn ra trong câu chuyện, nhân vật có tính cách gì, có trạng thái tâm lý ra sao, vì sao họ buồn, vì sao vui, vì sao bực tức..v….v…

Có một số tác phẩm em đặc biệt thích như là “Where the wild things are” của Maurice Sendak, “Oh places you’ll go” của Dr.Seuss, “I want my hat back” của Jon Klassen, “The heart and the bottle” của Oliver Jeffers, “Duck, Death and the Tulip” của Wolf Erlbruch… Lý do thì… các bạn đọc xong sẽ không hỏi vì sao em giới thiệu những cuốn sách này mà sẽ tự hỏi vì sao mình không đọc chúng sớm hơn. 🙂

9. RtR: Em nghĩ mối quan hệ giữa 1 picture book và độc giả của nó là gì?

Cốm: Em nghĩ picture book có tính khái quát và tượng trưng cao. Vì picture book có giới hạn độ dài trong khoảng 16 – 32 trang nên cả về hình ảnh lẫn câu chữ đều được chắt lọc, vừa kể vừa gợi chứ không phơi bày tất tật mọi chi tiết. Chính vì vậy, picture book dành nhiều đất cho người đọc tự hình dung và tham gia vào câu chuyện.

Như truyện tranh là sử dụng nhiều khung hình nhỏ, liên tiếp, diễn tả quá trình hành động hoặc diễn biến tâm lý nhân vật…. Nhưng picture book chỉ thể hiện những cảnh đặc sắc và quan trọng nhất, phần còn lại là khoảng trống giữa các trang để người đọc tự tưởng tượng.

tr 5-6 copy.JPG

10. RtR: Tác phẩm nào của em (bao gồm kể cả vừa viết vừa minh họa và minh họa tác phẩm người khác) mà em tâm đắc nhất? Tại sao vậy?

Cốm: Tác phẩm nào em cũng tâm đắc hết. Vì nếu bản thân em còn không yêu chúng thì chắc người khác cũng khó lòng yêu được. Tất nhiên chúng chưa xuất sắc, còn vô số khuyết điểm, nhưng em nghĩ nếu mình ghét những thứ mình tạo ra thì sao còn hứng khởi để tiếp tục. Phải đối xử tốt với chúng để có thể tạo ra những thứ tốt hơn vậy nữa.

11. RtR: Em có viết blog nếu quan điểm của mình về sách tranh và nhận được rất nhiều sự quan tâm. Em có thể chia sẻ thêm 1 chút về việc này?

Cốm: Em có viết giới thiệu về picture book nói chung và các tác giả, tác phẩm nói riêng. Viết lại để tự tổng hợp thông tin, thể hiện quan điểm, cũng là một cách tự học. Rất mừng là cũng có những bạn quan tâm và chia sẻ.

12. RtR: Nếu phải định nghĩa về picture book, hoặc giới thiệu picture book là gì với những người chưa biết về picture book, em sẽ nói gì ? Em nghĩ picture book có ảnh hưởng như thế nào đến sự phát triển tinh thần của trẻ. picture book có phải chỉ dành cho trẻ con?

Cốm: Có không ít những cuốn sách do các chuyên gia nghiên cứu viết định nghĩa về picture book, để nói ngắn gọn vài từ thì khó quá. Picture book cũng như truyện tranh, hay hoạt hình, phim ảnh….đều là hình thức kể chuyện bằng hình ảnh, là cách để con người giao tiếp với nhau. Cách tốt hơn lời nói là tự đọc, tự xem để cảm nhận.

Còn bàn về chuyện picture book ảnh hưởng thế nào để sự phát triển tinh thần của trẻ con thì…. nghe to tát, khoa học quá, em không chắc mình đủ kiến thức để bàn về vấn đề này. Nhưng em nghĩ, picture book có thể là những người bạn rất tuyệt vời với trẻ con, những người bạn rất thấu hiểu, rất nhẫn nại, không phán xét, không kêu ca, phàn nàn. Chúng có thể an ủi những đứa trẻ vào những thời điểm cần thiết rằng You are you, now, isn’t it pleasant ? – Dr.Seuss  (Bạn là bạn thôi, nào, nghe dễ chịu chưa ?). Vậy chắc hẳn sẽ không cô đơn?

Về việc picture book có phải chỉ dành cho trẻ con hay không, em nghĩ, phụ thuộc vào độc giả.  Liệu bạn có thích được chọc cười, được tâm sự, được an ủi… ? Còn tuổi tác nhiều khi chỉ là con số mà thôi.

RtR: Cảm ơn em về cuộc trò chuyện thú vị này. Hi vọng sắp tới độc giả sẽ còn được thưởng thức nhiều tác phẩm thú vị của em trong một thời gian dài nữa.

— Về các tác phẩm của Thùy Cốm, các bạn có thể xem thêm ở đây nhé.http://www.behance.net/thuycom

Mo Willems

Xin được trân trọng giới thiệu bác Mô ✿ ヽ(´▽`)ノ ✿ ✿ …..

Bác Mô sinh ngày 11 tháng 2 năm 1968, tại New Orleans, USA. Trong sự nghiệp sáng tác picture book của mình, bác đã từng đạt khá nhiều giải quan trọng, trong đó có giải  Caldecott Honor (2004), hay huân chương Theodor Seuss Geisel Medal (2008 &  2009), hay Geisel Honors (2011 & 2012 & 2013).

Mo-Willems-AUTHOR_852529a

Một số series nổi tiếng của bác Mô là: series bạn chim bồ câu, series thỏ Knuffle, series bạn voi và bạn lợn.  (Cá nhân thấy bác ý có vẻ có nhiều sự đồng cảm với bạn chim bồ câu :)) )

MoWillems _74106

Các tác phẩm của Mo Willems nổi bật với thủ pháp metafiction rất khéo léo. Metafiction hiểu đơn giản là một cuốn sách tự tìm kiếm sự tương tác với độc giả (thủ pháp này cũng được dùng trong văn học và phim ảnh, như cuốn Nếu một đêm đông có người lữ khách – Italo calvino, hay Memento của Nolan. Thích thì đọc thêm ở đây) . Ví dụ như nhân vật trong sách ý thức được nó là một nhân vật tưởng tượng, và nó nói chuyện với bạn. Như trong những cuốn picture book của bác Mô thì các trang truyện liên tiếp có nhân vật chính đang kể chuyện, hoặc hỏi chuyện độc giả, và giữa mỗi câu thoại đó sẽ là một khoảng trống để mỗi độc giả sẽ có một câu trả lời của riêng mình. Bằng cách này, người đọc sẽ thấy mình thực sự được tham gia vào diễn biến của câu chuyện, được đối thoại với nhân vật.

Xem luôn cho dễ hiểu! (phiên bản chuyển thể hoạt hình, nhưng sách nó cũng thoại y như này)

Rồi, giờ bạn đã hiểu rõ thủ pháp này chưa :D. Dễ hiểu mà đúng không?

Không phải tác phẩm nào của bác Mô cũng sử dụng phương pháp metafiction, có series thỏ Knuffle thì là dạng truyện giải quyết vấn đề. Tuy nhiên, cá nhân mình đặc biệt với các tác phẩm mà bác ý có sử dụng metafiction, đọc thấy thông minh kinh khủng. Kịch bản được viết khéo léo, tự nhiên vô cùng, bạn sẽ bị kéo vào cuộc đối thoại lúc nào không biết. Sau mỗi câu thoại của nhân vật, trong đầu bạn sẽ tự bật ra câu trả lời, đáp trả nhân vật chính ấy. Nhưng không phải là một cuộc đối thoại lan man, độc giả vẫn sẽ được dẫn dắt tới mục đích cuối cùng, nhận được thông điệp của tác phẩm. (theme, *gào lên*, truyện phải có thông điệp, phải có ý nghĩa)

Truyện bác Mô thường kể những chuyện rất dung dị, gần gũi, những thứ như là lái xe buýt, đi ngủ muộn, nuôi cún con, đọc sách, chia sẻ cái bánh quy….. Nhưng, điểm khác biệt ở đây là bác ấy đã kể những câu chuyện ấy thật đến không thể thật hơn được nữa. Những phản ứng, cảm xúc rất đời thường được diễn tả cực kỳ sinh động và hài hước (đảm bảo đọc không cười không lấy tiền). Điểm hỗ trợ cho đặc trưng này của bác Mô là cách vẽ cực kỳ đơn giản, đơn giản nhưng rất giàu cảm xúc. Nhìn là thấy nhân vật nếu cười thì cười rất giòn, nếu cáu thì cáu điên, nếu năn nỉ thì thấy muốn cho ngay, hehehehehe.

Picture book của bác Mô không phải dạng vẽ đẹp lung linh tung chảo, một tỷ thứ chi tiết khối nổi ầm ầm, không gian lồng lộng. Nó đơn giản đến độ không cần background luôn. Chỉ có nhân vật và những câu chuyện. Ấy thế mà vẫn rất hấp dẫn, thế mới giỏi. Khi câu chuyện đủ sức nặng, đủ ấn tượng sâu sắc thì phần hình thức có thể giảm nhẹ đi một chút. Cá nhân mình thì thấy bác Mô vẽ đẹp. Đẹp là vì những hình ảnh đó rất sinh động, rất sống, rất kể chuyện. Xem vui không tả được. Có thể dùng rât ít mà nói được rất nhiều như vậy!!!

Mình tin rằng muốn nói để bọn trẻ con vui vẻ nghe theo thì phải nói… có lý, phải chỉ cho chúng nó biết tường tận vì sao nên làm thế này, chứ không phải dùng vị thế bề trên mà chỉ tay bảo phải thế này hay thế khác. Trong cuốn We’re in a book (trong series bạn voi và bạn lợn), bác Mô muốn truyền tải thông điệp là khuyên bọn trẻ con nên đọc sách nhiều hơn. Và bác ấy đã để hai nhân vật trong sách, tức bạn lợn và bạn voi, trò chuyện với nhau và với độc giả về chính cuốn sách mà chúng nó đang sống. Cứ như câu chuyện nhảm nhảm, tán phét của hai người bạn thân lúc ngồi quán nước ấy. Rất vui.

Cuối cùng thì bạn lợn mới bảo bạn voi một cách buồn bã là: mọi cuốn sách đều cũng hết. Rồi hai bạn cùng ngồi xị mặt ra buồn thiu. Nhưng bạn voi đã nảy ra một ý tưởng sáng suốt để giải quyết vấn đề này là: các bạn hãy đọc lại lần nữa đi =)))))), cho chúng tớ lại được vui, lại được chọc cười các bạn lần nữa.  

Untitled-1 copy

Thấy chưa, không những kể cho bọn trẻ con nghe là đọc sách cực vui, lại còn dụ chúng nó đọc lại thêm nhiều lần nữa!!!!! (các bạn phải trực tiếp đọc cuốn này mới thấy nó thông minh, tinh tế đến mức nào).

Giới thiệu sơ sơ như vậy, các bạn đã muốn đọc thử picture book của bác Mô chưa :D?

Truyện kinh dị hai câu.

Vừa đọc tuyển tập 40 câu truyện kinh dị 2 câu, ở đây: http://thoughtcatalog.com/2013/40-freaking-creepy-ass-two-sentence-stories/.

Đọc xong hết mình thấy, thực ra chỉ có một vài truyện khá sợ. Còn lại đa số có motif là hint về một người khác, hoặc ma, hoặc linh hồn… blah blah. Cách nhát ma khá sáo mòn. Tuy nhiên cũng có những truyện mình thấy rất hay, thật là giỏi khi viết 2 câu mà đọc thấy sợ như vậy, nói ít mà gợi nhiều. Mình dịch mấy truyện mình thấy hay.

1. Tôi bế đứa con trai mình vào giường và nó nói với tôi “Bố hãy kiểm tra quái vật dưới gầm giường con đi”. Tôi vờ hùa làm theo  và tôi nhìn thấy con trai mình, một đứa nữa, dưới gầm giường, đang nhìn tôi chằm chằm, run rẩy và thì thào “Bố ơi có ai đó nằm trên giường của con”.

=> thích tình huống của truyện này, khá bất ngờ và gợi mở nhiều tình tiết có thể diễn ra trước hoặc sau đó.

2.  Đừng sợ những con quái vật, hãy tìm kiếm chúng. Nhìn sang bên trái của bạn, nhìn sang bên phải, nhìn dưới gầm giường, đằng sau tủ quần áo, bên trong tủ chạn nhưng đừng bao giờ nhìn lên trên, chúng ghét bị nhìn lắm.

=> đọc xong ko dám nhìn lên trên luôn =)))).

3. Tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ lên kính. Ban đầu tôi nghĩ là từ phía cửa sổ cho tới khi tôi nghe thấy âm thanh đó phát ra từ tấm gương, lại nữa. 

=> thân thiện quá =)), ít ra nó còn ‘gõ cửa’ chứ không lao ra luôn =)).

4. Ngày thứ 312. Internet vẫn chưa hoạt động. 

=> thích truyện này dã man =)))))) rất hợp với những đứa nghiện internet =)).

5. Người đàn ông cuối cùng trên Trái Đất ngồi một mình trong phòng. Có tiếng gõ cửa. 

6.  Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tất cả các vì sao đã biến mất. 

=> truyện này thấy có chất thi vị hơn là đáng sợ. Cảm giác cô đơn quay quắt, tất cả các vì sao biến mất hết thì chứng tỏ chỉ còn mình trái đất trong vũ trụ :)).

7. Tôi luôn nghĩ con mèo của mình có vấn đề bởi dường như nó luôn nhìn tôi chằm chằm. Cho tới một ngày tôi nhận ra rằng nó đã luôn nhìn thứ ở đằng sau tôi. 

=> Một trong những truyện thấy kinh nhất =))))))

Đó, đọc 40 truyện mà chỉ thấy có 7 truyện hay :D.

Update: đọc bên dưới phần comment có mấy truyện cũng khá thú vị.

8. Chào mừng đến ngôi nhà mới của bạn. Đừng phiền mấy vết máu trên thảm nhé! 

9. Hàng đêm tấm gương của tôi phản chiếu hình ảnh của người tiếp theo sẽ chết. Nhưng đêm qua nó đã ngừng lại, tôi chỉ thấy hình ảnh của mình. 

10. Hôm nay là ngày phát lương. Nhưng họ không trả lương cho tôi. 

=> câu chuyện kinh dị thực sự với tất cả mọi người =)))))))))))))))))))))) 

11. Tôi chuẩn bị ăn sáng trong một ăn phòng đầy tranh. Bất thình lình tôi nhận ra tất cả ánh mắt của các nhân vật trong tranh đều đổ dồn vào đĩa thịt xông khói của mình. 

=> sắp có… food fighting chăng =))))))

12. Tôi đang đi trong thang máy, nó dừng lại ở tầng 14, cửa mở nhưng không ai bước vào. Khi cửa thang máy đóng lại thì chuông báo quả tải bắt đầu kêu. 

=> không hiểu sao đọc thấy buồn cười vđ =)))). 

Lảm nhảm về Sherlock

Có hai diễn viên mình thấy thể hiện Sherlock Holmes đạt nhất. Đó là Jeremy Brett (series 1984) và Benedict Cumberbatch (series 2010). 2 người này là lột tả Sherlock khiến mình thấy thuyết phục nhất, đúng như tinh thần trong tiểu thuyết của bác Conan Doyle.

Sherlock của Jeremy thì đúng như bước từ trong tiểu thuyết ra, y xì từ từng miêu tả trong truyện. Sherlock của Benedict thì có những thay đổi phù hợp với thời hiện đại nhưng chất cốt lõi của Sherlock thì vẫn được giữ nguyên.

J B

Hai người đều có sự sang trọng rất quý ông của Anh (◡‿◡✿) , ánh mắt sắc sảo và khuôn mặt đầy sự… mỉa mai :))), chưa kể giọng Anh siêu hay (ღ˘⌣˘ღ) *chết mớt*

Vì bị lên cơn nhảm nhí nên mình đã làm một số so sánh tương đồng giữa hai phiên bản Sherlock này (◡‿◡✿) . Không phải so hơn kém vì mình thích cả hai diễn viên này.

hat

Mình thực sự rất muốn có một cái mũ này (; ̄Д ̄), Mùa đông này chắc chắn sẽ kiếm một cái. Huhu.

vest

Mình tin là ăn mặc cho ra chất quý ông, lịch lãm thực ra không quá khó khăn. Sự kết hợp đơn giản và kinh điển giữa: khăn quàng cổ, áo choàng dạ dài và vest vừa vặn qua hàng chục năm vẫn đẹp như vậy. À quan trọng là chất vải phải đẹp và cắt may vừa dáng nữa =)))). Ôi nghe thật tốn tiền :”>.

violin

Mình không quá thích tiếng violin nhưng cái dáng chơi đàn thì thật là đẹp. Đứng ngồi kiểu gì cũng đẹp cả. Đến cái đàn thiết kế cũng đẹp chuẩn mực.

gesture

think

Suy nghĩ cũng phải có phong cách (◡‿◡✿)

sit

Tuy là quý ông nhưng mà ngồi là phải tương hết chân, hết giầy lên trên ghế :)))))). Mình cũng hay ngồi bó gối kiểu này. Phần là vì mình thấy ngồi thế đỡ mỏi chân hơn, thoải mái hơn, phần nữa là cảm thấy… an toàn hơn —> suy nghĩ tập trung hơn. Mình từng ngồi học trong lớp mà cho hai chân lên ghế thế này =)))))) (ờ ừm…. thầy mình khá là… dễ tính).

Còn các phiên bản Sherlock khác của Mỹ thì… khỏi nói. Mình không thấy có chút gì chất Anh, tinh thần của tác phẩm nguyên bản luôn. Các phiên bản Mỹ bóp méo nhân vật đến mức khó nhận ra còn gì liên quan, không kể về mặt xây dựng hình ảnh cũng chả có tý gì giống miêu tả trong truyện luôn. Sherlock của Robert Downey Jr. thì hệt như Iron man (thật ra mình xem phim nào của Robert cũng thấy nhân vật na ná Iron man cả). Sherlock của Jonny Lee Miller (trong series Elementary) thì… bệnh tật, dặt dẹo quá mình đếch thích tý nào. Mỗi lúc cậu ta phá án thì như một thằng bệnh bị tăng động :v.

Điều khiến các nhân vật ghi được dấu ấn trong lòng khán giả, bên cạnh câu chuyện, chính là những cử chỉ và chi tiết lặt vặt. Mình chưa từng xem được phim VN nào chú ý và làm tới độ việc này, thường họ chỉ xây dựng khá chung chung, thông thường. Nhân vật cần có những đặc trưng từ đầu tóc, quần áo, nét mặt, hành động, cử chỉ. Vd như Sherlock Holmes có cái mũ deer stalker, áo khoác dài, khăn quàng, vest sang trọng, chơi đàn violin, ngồi co hai chân lên ghế, khi isuy nghĩ thì chắp hai tay lại, nói năng rành mạch rõ ràng, chuẩn ngữ pháp… v…v..

Mình nhận ra là cho dù câu chuyện không quá đặc sắc, nếu nhân vật chính mà hay thì có thể tác phẩm đó vẫn được yêu thích. Vd như phim Thor, câu chuyện chán kinh hồn nhưng nhân vật như Loki của Tom lại đặc biệt, đâm ra khán giả vẫn thích như thường.

Để lưu lại những ấn tượng kể trên cần sự lặp lại. Không phải là nhân vật cứ mặc đi mặc lại mỗi 1-2 bộ (như một số phim VN ngày xưa =)))) ) mà là một style chung thống nhất. Khi sáng tác mình cũng rất cố gắng làm việc này cho tới nơi tới chốn, tạo cho nhân vật một hình ảnh có thể ghim vào trí nhớ của độc giả. Ai bảo bề ngoài không quan trọng? Với các nhân vật trong phim thì đặc biệt quan trọng ấy chứ. Mà không phải cứ trai xinh, gái đẹp là ok, bề ngoài của nhân vật trên phim còn phức tạp hơn thế nhiều. Lại nhớ gần đây có xem mấy phim truyền hình mới của VN, tuy rằng các diễn viên mới rất trẻ, rất đẹp nhưng mà…. mình còn không phân biệt được rõ mấy nhân vật nữ với nhau =))))). Nhìn họ có bề ngoài na ná nhau, đặc sệt kiểu Hàn xẻng nửa mùa.

Nói chung là… chán lắm!

Nhảm quá, đi làm việc tiếp đây!

Jon Klassen

SLJ1209w_UC_JonKlassen

Jon Klassen là một họa sĩ, Picture book maker người Canada, sinh năm 1981. Tuy mới sáng tác hai cuốn picture book (cả vẽ và viết nội dung) nhưng anh đã đạt nhiều giải thưởng lớn như Governor General’s Award 2010, Caldecott Medal 2013. Jon cũng là một trong những tác giả yêu thích nhất của mình (không yêu, chỉ yêu đến đến chết thôi (◡‿◡✿)  ).

Tác phẩm của Jon vừa có sự đơn giản, tinh tế, hài hước lại thông minh ý nhị. Cả hai cuốn sách của anh là I want my hat back và This is not my hat đều làm mưa làm gió với cả trẻ em lẫn người lớn, trở thành cả hiện tượng internet. PB của Jon là một trong những đại diện tiêu biểu do dòng PB hậu hiện đại, khi mà ranh giới giữa độc giả nhỏ tuổi và trưởng thành bị xóa mờ. Những tình tiết bất ngờ vừa giản đơn vừa phức tạp. Mình nói phức tạp bởi những tình tiết này dành nhiều đất cho độc giả tưởng tượng, suy đoán, cảm nhận.

Như trong siêu phẩm This is not my hat, câu chuyện về một chú gấu đi tìm chiếc mũ thất lạc của mình, có một motif lặp đi lặp lại là chú gấu hỏi hết người này đến người khác xem có thấy cái mũ của mình không.

Đến cuối cùng khi con gấu tìm được thủ phạm trộm chiếc mũ của mình là con thỏ thì….. bụp, sang trang cuối là bạn gấu đang đội mũ và trả lời bạn sóc là chả nhìn thấy bạn thỏ lúc nào. Người đọc có thể thoải mái nghĩ ra đủ hành động, diễn biến lúc thỏ đối mặt với gấu, và những cảm xúc ra sao khiến gấu có những hành động như vậy. Đây là một chủ đề, tình huống tương đối dễ gặp trong đời sống thật, hầu như ai cũng có thể liên hệ được. Và điều rất đã ở đây, không chỉ vì bạn gấu lấy lại được chiếc mũ yêu quý của mình mà còn là cảm giác…. trời ơi nếu mình trong trường hợp ấy mình cũng làm như gấu =))))). Jon không cố gắng tỏ ra ‘đạo đức’, rao giảng thuyết giáo vậy nên truyện của anh tuy nhân vật chính là các loài vật nhưng lại gây cảm giác  rất con người.

Người ta có thể phì cười vì câu chuyện… quá chân thật. Không màu mè, không giả vờ.

Mình nói toẹt ra nhé. nếu giả sử bạn bắt tận tay được một thằng ăn cắp đồ của bạn thì bạn có muốn…. ít nhất là tát cho nó một phát ko =))))))). Hay là thôi, chúng mình lên công an phường giải quyết =)))).


(I want my hat back phiên bản chuyển thể hoạt hình – xem cũng được nhưng không thích bằng đọc sách)

Cả trong tác phẩm This is not my hat cũng vậy. Đọc xong bạn sẽ một cảm giác vô cùng tích cực rằng cái gì đã làcủa bạn rốt cục kiểu gì cũng trở lại tay bạn mà thôi, không mất đi đâu được =)))))).

(This is not my hat phiên bản hoạt hình)

Truyện của Jon thông minh ở chỗ anh không phơi bày hết mọi sự việc ra, không kể lể với độc giả mà khéo léo giấu đi những chi tiết mà có thể nháy nháy mắt đầy ẩn ý với người đọc rằng: à-ờ-thì-chúng-ta-đều-biết-chuyện-là-như-vậy-nhỉ! Vậy nên PB của anh có tính giao tiếp rất cao, khiến người đọc có cảm giác mình cũng được tham gia vào câu chuyện chứ không chỉ là đứng ngoài quan sát.

Jon chia sẻ, khi anh vẽ thường cố gắng kể một câu chuyện nào đó. Tranh phải có ý tứ. Jon có nói một ý mình thấy rất hay, anh cho rằng không nên cố gắng luyện style vẽ. Mà style chính là những ý tưởng. Những ý tưởng của riêng bạn, câu chuyện của riêng bạn sẽ tạo nên phong cách vẽ cho bạn.

Làm mình nghĩ, nhiều họa sĩ minh họa trẻ của VN còn đang chật vật đi tìm tiếng nói riêng cho mình (mặc dù khả năng vẽ của họ rất tốt) chủ yếu là do họ chưa hỏi đúng câu hỏi. Không phải là Vẽ như thế nào mà là Vẽ để làm gì. Như Jon có nói, khi vẽ là anh có một vấn đề và cố gắng đưa ra giải pháp cho vấn đề đó.

Xem tranh của Jon thấy dịu dàng ghê gớm. Có cái không khí và hơi thở rất dễ chịu.

Có tumblr của Jon, các bạn có thể vào xem thêm tranh của anh :D: http://www.jonklassen.tumblr.com