[Re-post] Trò đùa của Tulip

cái bìa gốc nhìn ấn tượng hơn bìa xuất bản ở VN bao nhiêu ‘ __ ‘

Mình vừa mua cuốn này lúc chiều nay ở cửa hàng Kim Đồng, với giá 12k5 (giá bìa là 25k). và đọc nó trong hơn 2 tiếng đồng hồ.

Đôi lúc có những cuốn sách bị lãng quên, bị giảm giá hết cỡ, thiếu người để trân trọng chúng!

Đây là một trong những cuốn sách miêu tả về tâm lý trưởng thành dần của một đứa trẻ hay nhất mình từng đọc. và sự trưởng thành này cũng thấm đẫm sự đau đớn và bất lực.

Ngay cả khi kết thúc câu chuyện cũng không đem lại một cái hướng mở tươi sáng hơn cho nhân vật Tulip, chỉ là sự nhận thức, cảm thông sâu đậm hơn của Natalie.

Natalie từng chấp nhận chơi thân với Tulip, chịu bị cô lập, bị xa lánh chỉ để được ở gần với Tulip, rồi ngay cả nhẫn nhục chịu đựng làm con rối trong những trò đùa độc ác của Tulip. Rồi đến khi Natalie nhận ra tất cả những sự nhẫn tâm này, cô bé quyết tâm rũ bỏ chúng. Những tưởng sự rũ bỏ này sẽ xóa sạch những ký ức về một cô bạn thân cũ xấc láo, độc địa, cô đơn… nhưng không, tất cả những gì cuối cùng còn đọng lại trong Natalie là một cảm giác tội lỗi cay đắng.

Bởi Natalie nhận ra việc Tulip tự tay dìm chết những con mèo nhỏ, thay vì phải nghe những tiếng kêu thảm thiết, những tiếng cào móng lên cái thùng nước mà bố Tulip đã ném lũ mèo vào cho chúng chết dần chết mòn hàng giờ liền. Rằng Tulip đã dũng cảm hơn, tử tế hơn rất nhiều những con người đã luôn cảm thấy thương cảm cho chiếc ghế xe buýt Tulip rạch lên, cho cái tủ cô bé đá cho méo, cho một tòa lâu đài cô đốt bỏ…

[Re-post] Cái lưng muốn đá

561749_4351263615690_443004205_n

 

Vừa mua cuốn này chiều nay, một cuốn sách nhỏ nhắn đọc vỏn vẹn trong tiếng rưỡi đồng hồ.

Đầu tiên ấn tượng với nó bởi cái bìa xấu quá, xấu đến nổi bật luôn, đi lòng vòng mấy nhà sách mà chỉ có duy ở một cửa hàng còn 2 cuốn: 1 bị rách bìa, 1 bị ố ở góc. Mình đành mua quyển ố ở góc, vì có cảm giác không mua ngay sau này tìm đỏ mắt chắc cũng không thấy.

Cuốn sách này nhà văn Wataya Risa viết nămcô 19 tuổi, và đã đoạt giải Akutagawa. Cô trở thành một hiện tượng văn học trẻ Nhật Bản.

Cá nhân mình thấy đây là một cuốn sách rất hay. Không phải cái hay dành cho những người thích những câu chuyện rành mạch rõ ràng. Như một bài review mình vừa đọc được trong lúc search cái ảnh bìa, bạn đấy viết rằng “ nó chỉ là một cuốn sách đọc đc theo ý mình, nhưng không phải là một câu chuyện hay, vì mọi câu chuyện cần có kết thúc.” Không, mình hoàn toàn ko đồng ý, có những câu chuyện không cần kết thúc, không phải cuốn sách nào cũng nhất thiết cần có một cái kết rành mạch để trở thành cuốn sách hay. Giống như một hành trình có ý nghĩa là ở những gì ta được trải nghiệm trên con đường ấy, không nhất nhất là ở cái đích ta đi tới.

Cuốn sách này thú vị và cuốn hút ở những chi tiết tinh tế, được miêu tả bằng ngôn ngữ giàu hình ảnh, mọi nét mặt của nhân vật, khung cảnh được hiển hiện như khi ta đang xem một bộ phim. Không có điều gì rõ ràng, được khẳng định trong câu chuyện nhỏ này. Nó là một chuỗi những hành động, sự kiện, lời nói…. lật mở thế giới cô đơn của những đứa trẻ đang lớn. Tại sao lại bắt cuốn sách phải rành mạch, trong khi có được mấy đứa trẻ ở lứa tuổi 15, 16 biết mình thực sự là ai, thực sự muốn gì? Nếu không nhìn cuốn sách như một câu chuyện mà là một con người, sẽ thấy nó hết sức sống động, chân thật đến tha thiết.

Từng đồ vật vô tri được miêu tả trong tác phẩm đều mang một cảm xúc, một nỗi niềm chôn giấu. Những đứa trẻ mới lớn cô đơn quá mà dồn hết những tâm sự của mình vào những đồ vật tưởng chừng như vô nghĩa. Như cách Hasegawa vùi lấp sự lạc lõng của mình trong lớp học vào những tờ giấy được xé nhỏ thành sợi, hay cách Ninagawa thu thập từng mẩu thông tin về cuộc đời cô người mẫu cậu hâm mộ, rồi chìm đắm cả con người mình vào thế giới ấy mà dửng dưng với mọi thứ xung quanh.

Đó cũng là cách Ninagawa quay lưng lại với một cuộc sống bình thường, là cái lưng mà Hasegawa muốn đá. Đá cho một cái thật đau!