Lảm nhảm.

Mấy hôm nay tôi cứ xem đi xem lại Sherlock. Xem không theo thứ tự các tập. Nhiều khi cũng không hẳn là xem mà cứ vừa vẽ vừa mở phim nghe thoại không. Nó khiến tôi cảm thấy an tâm. Tôi thích giọng Anh-Anh, và đặc biệt là giọng của những diễn viên trong bộ phim này. Và vì tôi đã xem bộ phim này quá nhiều lần nên cũng gần như là thuộc hết cả thoại rồi.

Hôm nay tôi bật lại cả tập 1 phiên bản demo đầu tiên nữa. Thấy nó khác khá nhiều so với bản hoàn chỉnh cuối cùng. Hay hơn rất nhiều, tất nhiên. Tôi đột nhiên nhớ tới bài học ở workshop về viết kịch bản của Room to Read. Có một điều được nhấn mạnh rất nhiều lần đó là việc viết lại. Viết đi viết lại một ý tưởng, một câu chuyện. Một câu chuyện hay không bao giờ xuất hiện ngay trong lần đầu tiên. Nó cần được gọt giũa rất nhiều lần. Câu chuyện tôi đang vẽ cũng vậy, hình như cũng viết đi viết lại, sửa đi sửa lại tầm chục lần gì đó.

Rất vui vì đã viết lại nhiều như vậy, câu chuyện hay hơn bản đầu tiên cực kỳ nhiều.

Tôi luôn có một sự ám ảnh nhất định với những câu chuyện tôi vẽ ra. Chúng đều là một phần con người mình, một phần ký ức, một mong muốn điên rồ sâu kín nào đó… Tôi hi vọng mình sẽ không bao giờ mất đi sự ám ảnh này.

Điều tôi đặc biệt thích ở bộ phim Sherlock này, giữa vô vàn những điều tôi đặc biệt thích, là việc mỗi nhân vật trong phim, kể cả nhân vật siêu phụ cũng rất rõ nét tính cách. Tính cách này được bộc lộ từ hình dáng, trang phục, ánh mắt, giọng nói, tốc độ nói, âm điệu, cách đi đứng, điệu bộ…. Tất cả được chăm chút hoàn hảo. Việc khắc họa tính cách nhân vật cực kỳ quan trọng, nó khiến bộ phim trở nên rõ ràng, hấp dẫn và đáng tin (khi tôi xem phim truyền hình VN thì ít cảm nhận được sự rõ nét này, các nhân vật có vẻ mờ nhạt, na ná nhau và hết sức…. giả vờ).

Khi tôi vẽ các nhân vật tôi cũng cố gắng hình dung theo… lý thuyết nhân vật 3D (như tôi đã được học). Tức là nhân vật có 3 phần, nôm na: hình dáng, tính cách và hoàn cảnh. Hình dáng ví dụ như béo, gầy, cao, thấp, đặc điểm nhận dạng đặc biệt, trang phục, đầu tóc. Các nét tính cách ví dụ như vui vẻ, nóng nảy, chậm chạp, thông minh, nhu nhược…. Hoàn cảnh ví dụ như môi trường sống, gia đình, nền tảng văn hóa…. Khi tất cả những điều này phù hợp, thống nhất với nhau thì nhân vật sẽ trở nên sắc nét. Có một điều hơi buồn là có những họa sĩ tôi thấy vẽ rất giỏi nhưng không biết có phải quá giỏi kỹ năng hay không mà họ bị rơi vào tình trạng vẽ quen tay, các nhân vật trong các bức tranh, các câu chuyện của họ… chẳng khác nhau là mấy. Với những tranh mang tính chất trang trí, hoặc minh họa trà sữa chẳng hạn thì điều này chẳng quan trọng lắm, tranh đẹp lung linh là được. Nhưng với những thứ cần tính chất kể chuyện như picture book thì không chấp nhận được.

Có lần ngồi làm kịch bản với một người bạn – một nhà thơ, cũng từng viết khá nhiều kịch bản picture book, chị ấy có bảo tôi rằng khi lựa chọn họa sĩ minh họa không hẳn là ở vấn đề kỹ năng họ giỏi đến đâu, mà là ở cảm nhận của họ, cảm nhận về nhân vật, về câu chuyện. Không phải cứ vẽ thật nuột, màu thật lung linh thì là tốt nhất cho câu chuyện đó. Mà cái thứ cảm nhận này chẳng ai dạy được.

Nhân vật càng thật, càng đáng tin thì càng dễ khiến khán giả đồng cảm. Tôi thích quan sát những người khác từ những điều nhỏ nhặt của họ để nắm bắt tính cách họ nên tôi càng thích Sherlock hơn. Tôi học được vô cùng nhiều từ bộ phim này, ý tôi là bên cạnh ý nghĩa, thông điệp còn là các vấn đề mang tính chuyên môn ấy, về xây dựng kịch bản, nhân vật, cách dẫn dắt, đặt tình tiết nút thắt ở đâu, điểm “tấn công” của câu chuyện như thế nào…

Thế mới thấy mấy picture book maker giỏi kinh hoàng đó =)))). Có thể cô đọng mọi thứ trong một câu chuyện cực kỳ đơn giản nhưng đậm nét. Ôi đùa, ngồi sáng tác đau đầu vãi luôn @.@, phải gắng chăm chút từng tý tý một. Nhưng thấy khá tự hào với bản thân là cuối cùng cũng có việc gì đó mình làm một cách nghiêm túc, tử tế và hết lòng thế này =))).

Lật mặt.

 Tôi luôn thoát ra khỏi được tình trạng tuyệt vọng hay sầu thảm gì đó nhờ một cuốn sách hoặc một bộ phim. Thật kỳ diệu! Những lần trước lần lượt có Sững sờ và Run rẩy – Amelie Nothomb, rồi Amélie, rồi 20th century boys –  Naoki Urasawa, và bây giờ là Sherlock BBC. Tuyệt vời! Vô tình bằng một cách đầy ma thuật nào đó những tác phẩm này đột ngột trở nên có ý nghĩa và tác dụng bất thường với tôi trong những hoàn cảnh đặc biệt.

Tôi là đứa rất lười xem TV series, tôi không đủ kiên nhẫn ngồi theo dõi hết mấy chục tập phim. Không phải vì chúng dở, chúng dở đã đơn giản, đằng này tôi ngại nếu chúng hay tôi sẽ cứ xem tiếp. Rất dài dòng. Hình như tôi là đứa thiếu kiên nhẫn một cách trầm trọng. Có rất ít thứ giữ được sự tập trung của tôi. Chỉ những thứ tôi thích thú cao độ, yêu điên cuồng. Và tác phẩm này, Sherlock, thậm chí đã khiến tôi càng ghét xem TV series hơn nữa.

Vì từ sau nó, tôi xem TV series nào cũng thấy chán =)))).

Sherlock là một bộ phim hoàn hảo đối với tôi. Về mọi thứ, thỏa mãn về mọi mặt. Thậm chí làm tôi chìm đắm vào thế giới đó mà mất trí nhớ tạm thời về bản thân mình luôn, đem lại một cảm giác tích cực một cách phi lý. Đôi lúc bạn có thể hiểu hơn một chút về bản thân do một phản chiếu từ tác phẩm nào đó đột ngột xuất hiện trong cuộc đời bạn. Điều này thật thú vị! Thứ tôi sợ hãi còn hơn cả những nỗi đau là sự buồn chán. Tôi không thể chịu nổi cảm giác chán chường, tẻ nhạt (cả những thứ, những con người, những sự việc…. buồn tẻ cũng vậy). Sự buồn chán làm tôi phát điên, giống như khi Sherlock bắn súng ầm ầm lên tường và gào thét “I’m bored. BORED!”. Tôi hiểu cảm giác đó. Nếu có một khẩu súng, chắc căn phòng tôi giờ thủng lỗ chỗ.

 Tôi vừa xem lại tập The Reichenbach fall. Và tôi phải ghi chú lại trong sổ ý tưởng của mình rằng chắc chắn tôi sẽ vẽ một câu chuyện về sự dối trá. Những sự dối trá khó nhận ra hơn khi nó được khoác một phần của sự thật. Nó được gieo mầm từ những sự nghi ngờ nhỏ xíu. Một khi đã gieo xuống một lời nói dối, con người thường không dừng lại được, họ sẽ vun trồng cho nó.

Nếu Moriarty chỉ đơn thuần thuê một sát thủ và giết chết Sherlock, hoặc tàn nhẫn hơn là hành hạ cho chết từ từ, hoặc giết những người thân thiết với Sherlock trước mặt anh thì…. quá buồn chán (và dễ dàng). Hahahahahaha. Quá buồn chán với những bộ óc như Moriarty hay Sherlock. Âm mưu của Moriarty tàn độc hơn nhiều, là đập nát lòng tin của tất cả mọi người với Sherlock. Việc này thật kinh khủng. Cách này vừa khiến Sherlock phải chết, lại chết trong sự tủi nhục, một vết nhơ không thể gột sạch.

Tình cảm là một điều tốt đẹp nhưng cũng là thứ nếu không cẩn thận sẽ khiến con người đánh giá nhầm, bị mắc bẫy hoặc rơi vào sự huyễn hoặc mình tự tạo ra. Tuy nhiên, thật mâu thuẫn rằng nó cũng là thứ níu giữ ta với sự thật, là điểm mốc giúp ta tìm lại sự thật. Như việc John có những thứ chắc chắn để giữ lòng tin với Sherlock, bất chấp chính lời nói của Sherlock. Là soul-mate. Sự thật luôn chỉ có một. Dù chôn vùi nó bằng bao nhiêu lời dối trá thì nó cũng không thể mất đi.

Rồi chúng ta cuối cùng đều tìm được sự thật.

Có điều là chúng ta có muốn tìm kiếm nó hay không mà thôi. Hẳn là có những người không dám tìm kiếm nó nữa, cứ tự hài lòng với những lời dối trá hoặc một sự thật nửa vời. Một nửa sự thật thì cũng không phải sự thật.

Điều khiến tôi thấy đồng cảm với nhân vật Sherlock là khao khát của anh trong việc tìm hiểu tới chân tướng của sự việc, giải mọi câu đố. Mọi thứ cuối cùng đều phơi bày hết dưới ánh sáng.

Sherlock luôn trở nên phấn khích khi lật tẩy được hết những thứ bị che giấu. Tôi cũng vậy.

p.s: vấn đề chỉ là tôi không thông minh như Sherlock. Nhưng sau thời gian sẽ khá dần lên thôi, hehe.