[giả vờ bình luận] The dark night rises

A hero can be anyone. Even a man doing something as simple and reassuring as putting a coat around a little boy’s shoulders to let him know that the world hadn’t ended. Bruce Wayne

Đây có lẽ là câu thoại đắt giá, thâu tóm được ý nghĩa chính của phần 3 Batman – The dark knight rises. Anh hùng có thể là bất kỳ ai. Kể cả một người đàn ông với hành động đơn giản và an tâm  như khoác một tấm áo lên vai một cậu bé để cậu biết rằng thế giới vẫn chưa kết thúc. Và rằng một người anh hùng không phải con người hoàn hảo, hành động độc lập và bao bọc che chở cả thế giới bằng tấm lòng và khả năng kỳ diệu của anh ta. Anh hùng giờ được xây dựng gần gũi hơn nhiều, anh ta là một con người với một cơ thể bình thường với một trái tim rất nhiều yêu thương và một niềm tin sắt đá.

Tôi vốn rất hâm mộ đạo diễn Christopher Nolan, tôi đã xem tất cả những bộ phim của ông. Tôi phải nói rằng The dark knight rises là một bộ phim khá hay, nhưng là phim tệ nhất của Nolan từ trước đến giờ :)). Nó rõ ràng, mạch lạc, đi thẳng vào trọng tâm và ít những nút thắt hơn nhiều so với những phim trước đây của ông. Nói cách khác, nó quá đơn giản, ít giằng xé và mâu thuẫn so với phong cách phim thông thường của Nolan (với những ai từng mê mẩn Memento, Inception hay The Dark knight sẽ cảm nhận được điều này). Có vẻ ông đã làm phim để hướng tới một lượng khán giả đông hơn, nhiều tính giải trí để thỏa mãn hơn chăng?

Thực ra cũng không sao, The dark knight rises là một bộ phim xem rất đã với một cái kết gọn gàng, tràn đầy hi vọng. Xem thấy thực sự thư giãn, không phải đau đầu suy nghĩ gì. Đoạn kết phim rất cảm động. Phim thực ra không có quá nhiều những cảnh kỹ xảo hoành tráng (như tôi đã mong đợi khi xem trailer), nhưng tiết tấu phim thì hấp dẫn, kịch tính (đúng chất Nolan), nhiều tình tiết nghẹt thở. Tuy nhiên, câu chuyện này lại rõ ràng quá, tốt ra tốt, xấu ra xấu (ngoại trừ một chút bất ngờ ở nhân vật Miranda), và động cơ của nhân vật phản diện cũng không được khai thác tinh tế như phần trước (có lẽ do phần này nhiều tuyến nhân vật quá, mà phim cũng đã gần 3 tiếng rồi, không đủ thời lượng để thể hiện hết ý đồ). Mà có thể do tôi hay thích nhân vật phản diện nên mong đợi nhiều hơn chăng :)), tôi thích những nhân vật xấu dạng như Joker hay Jim Moriarty (trong Sherlock BBC) hay Loki….

À thôi, nói về mặt cảm động của phim. Đây là một bộ phim rất gây tin tưởng, khiến người xem thấy vui vẻ khi bước ra khỏi rạp. Vì cho dù cái ác có mạnh tới đâu, cuối cùng thì cái thiện vẫn dành phần thắng, luôn luôn có những con người sẵn sàng hi sinh để bảo vệ cho những điều tốt đẹp này. Trong phim, tôi thích nhân vật Blake do Joseph Gordon-Levitt thủ vai. Blake là một cảnh sát trẻ, rất tâm huyết với nghề và giàu lòng trắc ẩn. Nghe qua thì nhạt nhẽo phết nhờ, nhưng Gordon-Levitt đã diễn rất đạt khi thể hiện được sự nhiệt thành, tốt bụng, những cử chỉ, hành động hết sức quan tâm, chân thành của Blake đối với những người xung quanh, mà không hề gây cảm giác hào nhoáng, giả tạo. Từ những tình tiết nho nhỏ như cách cậu nói chuyện với đứa trẻ ở trại mồ côi, cách cậu đỡ Selina khi cô giả vờ bị thương, cách cậu tin tưởng vào lòng tốt – của Batman, của Gordon, của những người đồng nghiệp… Nói cách khác, Blake là nhân vật khiến người xem cảm thấy ấm áp  bởi hi vọng vào những con người trẻ tuổi và lương thiện. Điều này có thể là rất cũ trong những phim anh hùng, và kể không khéo sẽ rất dễ gây cảm giác giáo điều, phi lý nhưng bộ phim đã làm được một điều rất khó là khiến khán giả phải tin.

Nhân vật tôi thấy dở nhất trong phim là Selina. Tôi nghĩ Anne Hathaway đóng phim hành động, siêu anh hùng không hợp lắm. Nhân vật của cô hơi nhạt, mấy pha hành động có đánh đấm một tý thì… rất lởm, tay chân Anne cứ loằng ngoằng sao đó, tung đòn không cảm giác có lực, không giống đánh nhau gì cả. Selina không có gì đặc biệt lắm so với motif anh hùng khác, đại khái là một cô gái xuất thân nghèo khó, trở thành siêu trộm nhưng vẫn còn có cái tình. Anne rất duyên dáng, người siêu đẹp khi mặc đồ da đen bó sát, và… chỉ thế thôi (mấy đoạn xông ra hôn hít người dơi tôi thấy cũng hơi nhảm, hơi câu khách).

Còn một nhân vật phụ nữa, xuất hiện không nhiều nhưng tôi rất thích, đó là ông quản gia Alfred. Những điều Alfred nói khi khuyên nhủ Bruce rất cảm động. Ông nói giống như một người cha ấy, rằng ông không cần Bruce trở thành người hùng Batman, không cần cứu rỗi cả thế giới. Ông chỉ cần ngồi ở một quán cafe rất đẹp ở Florence, gọi một ly rượu và nhìn thấy Bruce ở phía bàn đối diện, thảnh thơi và hạnh phúc. Bởi ông đã chờ đợi Bruce trở về gần chục năm trời, không biết bao nhiêu lần tự tay khâu vết thương cho anh, mở cửa mỗi lần anh về nhà, chăm sóc anh từ những ngày anh cất tiếng khóc đầu tiên, sự gắn bó này quá sâu nặng khiến nỗi đau phải tự tay chôn cất thi hài Bruce là không thể chịu đựng nổi. Tôi thích cách diễn của Michael Caine, khi ông nói những lời chậm rãi, với đôi mắt đẫm nước, giản dị mà vẫn lay động.

 

Còn về nhân vật chính, Batman, cơ bản tôi thấy vẫn tốt như những phần trước. Chỉ có một vài đoạn không hiểu sao thấy hơi gấp, có lẽ là đã bị cắt, như lúc anh yêu Miranda. Trước đó tình cảm gắn bó của hai người đã phát triển ra sao không thấy được nhắc đến, tôi cứ nghĩ hai người chỉ là quan hệ làm ăn. Tự dưng một hôm em Miranda  đùng đùng mò đến nhà, thế là hai người ôm ấp hôn hít, làm tình một tý để rồi cậu Bruce hết sức bảo vệ và tin tưởng Miranda nên không hề đề phòng gì cô ta. Sau đó thì bị phản bội ngay trước mũi ý. Trước đấy thì cậu ý có vẻ vẫn nặng tình cũ với Rachel lắm cơ, không hiểu sao lại yêu đương mấy em khác nhanh vậy. Có chi tiết về việc Batman cần từ bỏ sự không sợ chết để trở nên mạnh mẽ hơn cũng rất thú vị. Rằng sợ chết chính là một minh chứng cho việc chúng ta còn trân trọng, còn yêu sự sống.

Kết lại thì đây vẫn là một bộ phim xem được, xem xong thì rất thoải mái, rất vui. Tuy nhiên, có lẽ chờ bản DVDrip không bị cắt xét nhiều thì có lẽ sẽ còn thích hơn nữa. Nếu không có chỗ nào đi chơi thì xem phim này cũng hay, nếu không, chờ bản full mà xem ở nhà cho ngấm 😉

3 thoughts on “[giả vờ bình luận] The dark night rises

  1. Hoặc có lẽ là phần khép lại của series nữa mày ạ, tất cả những cao trào nút thắt xoắn quẩy đã nằm gọn trong phần 2 rồi. Nếu đặt cả 3 phần cạnh nhau thì phần 3 này đã làm tròn nhiệm vụ đoạn kết của nó rồi. Tao cũng thích nhất là Blake mày ạ 😀 cả phim đã ngờ ngợ nhưng lúc Blake bảo tên là Robin thì đúng là à một cái, quả nhiên là Robin thật. JGL đóng rất tự nhiên, nhẹ nhàng và “thật”. Còn lại thì nói chung tao ko thích batman dính dáng gì tới chuyện tình cảm lãng mạn nào hết, Batman chỉ có người tình, không nên có người yêu :v Em Miranda này là kiểu người tình xinh đẹp một ngày mưa gió đến gặp anh =))))

    Like

    • ừ đồng ý =)) tao vẫn thấy đây là một phim xem đã mà =)) chỉ ko khiến mình teo não như các phim khác của Nolan thôi =))

      Like

  2. Khổ, tại trong truyện thì nó miêu tả kĩ và dài dòng văn tự chuyện tình cảm của Batman Bruce Wayne lắm nên em xem ko thấy bị hụt hẫng tý lào chuyện em Miranda. Còn vụ Robin thì em hơi bất ngờ tý vì trong truyện anh ý là Batman thứ 3 cơ, chứ ko phải người thứ 2 kế nghiệm BW. Dù sao kết thúc cũng tròn :))

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s