Một chút tổng kết 2022,

Dù chưa hết năm nhưng phải nhanh nhẹn viết tổng kết trước khi cơn lười cuối năm ập đến.

Tổng kết này, cũng như tổng kết của các năm trước, mình chỉ muốn tập trung vào những thứ hay ho, đáng nhớ (dù nhỏ nhặt đến đâu); nên sẽ không chê bai, chuyện buồn gì đâu.

Đầu tiên, bộ phim hay nhất mình xem được trong năm nay, cũng như trong vài năm trở lại đây: Devilman crybaby (2018), đạo diễn Maasaki Yuasa. Không chỉ phim của Yuasa vốn là tách trà của mình – đây là đạo diễn hoạt hình mình thích nhất trước giờ (ông cũng chính là đạo diễn phim MINDGAME, mình nhắc suốt), câu chuyện của Devilman vô cùng, vô cùng bạo liệt. Twist vặn xoắn đi từ cơn đau tim này đến cơn đau tim khác. Bản manga gốc ra đời từ những năm 70. Bản anime của Yuasa đã có nhiều thay đổi về chi tiết lẫn tạo hình cho phù hợp với thời đại hiện nay hơn. Tác phẩm này có rất nhiều thứ để nói, tuy vậy mình không muốn spoil bất kỳ một chi tiết nào. Hãy xem với không chút thông tin lẫn kỳ vọng gì; để bộ phim khiến bạn bất ngờ. (OST phim này nghe phê vđ luôn đó các bác)

Bài hát mình thích nhất năm nay, お気に召すまま (as you like it) – E ve. (Dù chẳng liên quan gì nhưng không hiểu sao bài này gợi cho mình vibe của Devilman. Cũng là một tác phẩm phát hành năm 2018)

Bật caption có lời dịch tiếng Anh nè!

Phân đoạn “There’s no such thing as a right answer/ So, where the hell do I have to go to find the end of this story?” tóm tắt những năm đầu tuổi 30 của tôi =))).

Top comment miêu tả ngắn gọn, chuẩn xác mọi cảm xúc của tôi khi nghe bài hát này :)).

Cuốn sách hay nhất mình đọc được trong năm nay (năm nay cũng không đọc nhiều lắm) là コンビニ人間 – Convenience Store Woman, hay tựa Việt (chán hơn) là Cô nàng cửa hàng tiện ích. Tựa gốc rất thú vị vì tác giả dùng từ 人間, là loài người nói chung thôi chứ chẳng nam-nữ gì sất, là cái thứ con người thuộc về và “hợp thể” với cái siêu thị tiện lợi – mà với mình là biểu tượng của cuộc sống tiện dụng vô địch lại cũng rất vội vã, đôi lúc lạnh nhạt của Nhật.

Cuốn này lúc mình mới đọc xong thấy hay nhưng cũng hay tầm ba phẩy bảy lăm trên năm thôi. Nhưng càng ngâm lâu lại càng thấy… đáng sợ, càng thấy cái hay rùng mình, ám ảnh của nó. Hẳn do nó thể hiện nỗi tuyệt vọng mà thái độ thì thừa nhận sự cùng cực ấy, tháo bỏ xiềng xích xã hội cho dù tháo xong thì xuống đáy vực nằm 😂. Sự tuyệt vọng mà hết sức nhởn nhơ này mình vô cùng đồng cảm 😳. Cuốn này sử dụng thứ dark comedy duy nhất mình thích, cười trên nỗi đau của bản thân 😂 và những kỳ vọng của người khác đặt lên mình. Một cuốn sách khổ sở, bí bức vô cùng nhưng cũng buồn cười vcl. Lâu lắm rồi mình không đọc được cuốn nào mà phì cười thành tiếng như vậy.

Đọc xong lăn tăn không biết mình sẽ “hợp thể” với cái gì? 🤔

Tiếp nối chuyện về sách, bộ sách (duy nhất) mình ra được trong năm nay là series ba cuốn sách tương phản, dành cho trẻ sơ sinh, do Crabit phát hành.

Thành thật phải nói là làm bộ sách này không phải comfort zone của mình (lúc đầu mình chỉ muốn viết nội dung không thôi, để hoạ sĩ khác vẽ, nhưng cuối cùng vẫn ôm hết :v ). Mình ít khi làm sách cho lứa tuổi nhỏ xíu, còn chưa biết nói như này, và với nhiều mục đích sử dụng khoa học. Gu mình của mình là fantasy; trốn nhà hoá cây nuốt chửng mặt trời các thứ các thứ. Quá trình làm cũng không phải suôn sẻ lắm đâu. Mình phải vẽ lại rất nhiều lần. Nội dung sách cũng được chỉnh lên chỉnh xuống cho phù hợp với mục đích sử dụng.

Tuy vậy, lúc sách ra, rồi có những feedback thực tế từ các bậc phụ huynh & các bé, mình bắt đầu thấy tự hào đôi chút. Những kỳ vọng của mình & ban biên tập về phản ứng của lũ trẻ hầu như đều trúng. Đây có thể không phải bộ sách xuất chúng gì, nhưng nó đạt đúng hiệu quả mà nhóm làm sách đặt ra. Mình tin rằng chúng mình đã làm được một sản phẩm tốt.

Tiếp chuyện sách, năm nay có một cuốn mình làm biên tập cũng mới ra: This book is for youWorry Lines.

Đặt mua sách ở đây nha.

Cuốn sách này vừa dễ lại vừa khó làm. Dễ ở chỗ nó không nhiều chữ mấy đâu, là dạng truyện tranh ít chữ. Khó ở chỗ chơi chữ kết hợp cùng hình có những thứ không thể trực dịch. Dịch được đúng nghĩa thì mất phần “chơi chữ” tiếng Anh. Nhóm biên tập cùng bạn dịch giả Nhược Lạc đã nhiều phen đau đầu. Dịch đúng thì không khó nhưng dịch hay, dịch hài thì khó vô cùng.

Điểm mình thích nhất ở cuốn sách này là việc nó không lên gân, không take itself too seriously. Tác giả viết bằng tất cả những lo lắng, tự ti, bất an của bản thân, nhưng tổng thể câu chuyện lại không tiêu cực. Cuốn sách giống như một cái vỗ vai an ủi, đầy cảm thông và thấu hiểu. Để làm quà tặng Giáng sinh hoặc đầu năm mới thì cuốn sách này rất phù hợp đấy! Lo âu nhưng không u uất, dễ chịu, không hời hợt.

Ở mặt trận viết lách & PR, năm nay mình đã viết chăm hơn năm trước, đã được lên hẳn list cộng tác trên bìa báo. Dù trước giờ mình không để ý mấy cái đó lắm, mà BTV nhắc mới biết, hoá ra đó cũng là unlock một level mới :v . Và mình cũng đã rặn ra được hai bài phỏng vấn để tự PR bản thân :v (dù cảm thấy cũng không hiệu quả cho lắm). Mọi bài báo của mình được tập hợp đủ ở đây nhé.

Ở khía cạnh viết lách phù phiếm khác, năm nay mình vô tình có status nghìn like (organic), không hiểu sao :))) (FB mình còn chưa tới 300 bạn). Tuy vậy một cái status vậy không làm thay đổi gì, chỉ khiến mình muốn vội khoá FB tránh rắc rối. Mỗi tháng chục cái status như thế may ra mới mài thành ngân lượng được.

Trên mặt trận bán buôn, năm nay nhờ nhiều bạn bè tốt ở quê nhà mà mình đã biết bán merch & tham gia hội chợ. Có hội bạn vừa lo sản xuất vừa lo bán hàng hộ cho, chứ thực tế mình không phải làm gì mấy T_T . Phúc đức này là do tổ tiên phù trợ!!!

Đừng quên follow instagram của mình để cập nhật tranh thường xuyên (hoặc không) >>> https://www.instagram.com/thuycom.studio/
(nhớ cuối năm ngoái đặt mục tiêu được 10k follower mà giờ mới được phân nửa =)) )

Về cuối năm, podcast của mình hơi trồi sụt. Hi vọng năm sau sẽ trở lại được đều đặn hơn. Về podcast, kênh mình nghe nhiều nhất năm nay & thấy gần như tập nào cũng hay là Unexplainable của VOX. Kênh này nội dung khoa học dễ tiêu, ngắn gọn, dễ hiểu. Toàn động tới những chủ đề mình thích như khoa học vũ trụ (vd kính thiên văn James Webb đang tìm kiếm điều gì), những hiện tượng đời sống (vd như tại sao ngày càng nhiều người lớn bị phát sinh dị ứng thức ăn, mà hồi bé không hề bị)…

Có những dự án sách cá nhân của mình thì… chật vật mãi chưa xong. Nhưng năm sau xin hứa sẽ xong :)).

Vài chuyện vui vui ngoài lề khác như là năm nay mình xem mấy giải bóng chuyền đều hay (bỏ tiền sub xem một giải cũng chưa bằng tiền vé xem phim một lần đâu). Dù hơi tiếc đã không mua được vé để xem trực tiếp (hẹn năm sau). Hai trận hay nhất mình được xem là trận Nhật thắng Ý trong VNL và thua Pháp (sát nút) trong Worldcup. Đây là những trận xem lại bao nhiêu lần vẫn thật thổn thức ahuhu.

Nốt điều hay ho nữa khám phá được trong năm nay, ứng dụng https://3d.homestyler.com/ . Nôm na, cái này y chang chơi Sims vậy, nhưng mà là dùng để thiết kế nội thất nhà thật. Rất dễ dùng, rất mượt, render ảnh 3D ổn luôn. Trước khi xây nhà, sửa nhà, hãy lên kế hoạch càng kỹ lưỡng càng tốt, tránh những quyết định gây tiếc nuối về sau. Lúc dùng cái này, mình nghĩ giá hồi xưa học ĐH có cái này thì mình làm đồ án mấy chốc =)).

Tạm thế, nghĩ ra thêm gì mình sẽ bổ sung sau.

Ra ngõ gặp hoa hậu,

Hôm qua mình đọc được tin dự kiến đến 2050 Việt Nam sẽ có trung bình 2100 hoa hậu mỗi năm. Đến lúc đó hẳn ra ngõ là đụng hoa hậu. Mình nhớ dư luận đã than phiền nước nhà “loạn” hoa hậu từ cả chục năm trước. Vậy tại sao qua bao năm, thi hoa hậu lại có xu hướng tăng mạnh cả về số lượng lẫn tầm ảnh hưởng?

Cuộc thi hoa hậu hiện đại đầu tiên diễn ra vào năm 1921, tại Mỹ, mang tên “Atlantic City’s Inter-City Beauty Contest”. Đây là một hoạt động nhằm thu hút khách du lịch cho thành phố. Dù từ đó tới giờ, thi hoa hậu đã có nhiều thay đổi, cải tiến, nhưng mình thấy về bản chất, thi hoa hậu chưa bao giờ tách rời mục đích giải trí & kinh doanh, bất kể người ta muốn tô vẽ bao nhiêu mục đích (nghe chừng) to tát, cao cả cho nó. Tất nhiên, thí sinh, người tổ chức & khán giả sẽ nhận được những lợi ích khác nhau từ hoạt động này. Thi hoa hậu không phải thứ gì thiết yếu với đời sống xã hội, nó chưa từng và sẽ không bao giờ thiết yếu. Nhưng mình nghĩ nó vẫn sẽ tiếp tục tồn tại (có chăng biến đổi hình thức), bởi vốn dĩ con người không bao giờ hết mê cái đẹp hay thôi tìm cách giải trí và kiếm tiền. Chuyện này về cơ bản không có gì xấu hay cần triệt tiêu.

Read More »

Bỏ theo dõi,

Sáng nay, trong lúc ăn sáng, mình xem một clip review sách. Bạn booktuber này khá nổi tiếng trong cộng đồng review sách, đặc biệt có series đọc những cuốn sách được các celeb giới thiệu, rồi sau đó (phần nào đấy) bình luận về gu đọc sách của họ. Mình thi thoảng xem clip của bạn này, không phải vì mình quan tâm tới bình luận của bạn ấy về sách (vì gu đọc của bạn ý khác xa mình), mình chỉ tò mò celeb đọc sách gì (aka hóng hớt).

Có lần đã có một celeb phản pháo lại bạn này, nói đại ý rằng tôi đọc sách gì là chuyện của tôi, không cần người khác đánh giá về chuyện đó. Cái này mình đồng ý, giờ còn đọc sách đã là đáng khen rồi. Mình nghĩ nếu chỉ dựa trên các tựa sách để đánh giá gu đọc của một người thì có phần vội vàng. Điều quan trọng hơn là vì sao họ thích cuốn sách đó, thích điểm gì. Ví dụ một cuốn cực kỳ gây tranh cãi như Lolita, với nhiều người cuốn này là red-flag, tệ hơn nếu đó là đàn ông. Tuy vậy, mình thấy cần phải hiểu vì sao họ thích tác phẩm đó, trước khi đưa ra nhận định sau cùng. Nghĩ một người đàn ông thích Lolita suy ra anh ta chắc chắn là một kẻ ấu dâm, có lẽ là một cách tư duy có phần nông cạn. Nhưng vấn đề lớn là chúng ta thường không có đủ thì giờ lẫn tâm trí để dành cho những chuyện như vậy. Tương tự với chuyện ghét một tác phẩm bất kỳ, lý do quan trọng hơn việc ghét hay không.

Quay lại với chiếc clip buổi sáng, mình còn chưa xem hết. Đến một đoạn, lời bạn này nói khiến mình quyết định rằng, chà đây sẽ là lần cuối cùng mình xem clip của bạn này. Bạn ấy bình luận về cuốn The Architecture of Happiness của tác giả Alain De Botton (nổi tiếng với Luận về yêu đã được xuất bản ở Việt Nam). Bạn booktuber ghét cuốn sách này, và lý do của bạn ấy đại ý là chuyện kiến trúc ảnh hưởng tới chất lượng sống là điều hiển nhiên, ai chẳng biết (tất nhiên, nhưng ảnh hưởng như thế nào, vì sao lại thế, cụ thể cái gì gây ra cái gì… không làm kiến trúc khó mà biết được —> đấy là lý do chúng ta đọc), với tư cách một người suốt ngày đi ở nhà thuê, không sở hữu món đồ nội thất nào, cuốn sách này thật “rich people’s nonsense” – mấy thứ nhảm nhí của đám nhà giàu.

Read More »

Phụ nữ để yêu?

Tối qua, trước khi đi ngủ, mình định bụng xem một bộ phim tình cảm hường phấn gà bông, vui vẻ ấm áp cho dễ ngủ. Netflix hí hửng giới thiệu đây phim này đang được xem nhiều nhất tuần này này, đây đây! Một phim Hàn Quốc – Cô gái thế kỷ 20 (20th century girl), có giới thiệu và trailer rất lừa tình. Vì qua phần giới thiệu tưởng chừng đây là một phim tình cảm học đường đơn thuần dễ thương. Nhưng KHÔNG!!! Phần tiếp theo mình xin spoil hết toàn bộ nội dung phim, nếu bạn định xem phim thì hãy dừng đọc ở đây. Còn nếu không ngại spoiler hoặc không có ý định xem thì mình muốn nói đây là một phim không-đáng-xem. Nó khiến mình vô cùng bực, chủ yếu bởi những định kiến giới cũ kỹ cũng như tư duy kể chuyện lười biếng. Điều làm mình khó chịu hơn hết là đây không phải bộ phim duy nhất đối xử với các nhân vật nữ chính theo cách này.

Cô gái thế kỷ 20 kể về mối tình (đầu) học trò của Na Bo-ra, một nữ sinh theo mô típ “không-giống-các-cô-gái-khác”: cô giỏi võ, có thể tay không đập vỡ ván gỗ, ăn siêu khoẻ, có thể ăn liền hai cái bánh pizza cùng lúc (nhưng ngoại hình diễn viên thì vô cùng mong manh lá lúa 🙄), cô không dịu dàng, hiền thục mà là một thiếu nữ lực điền chân chính, ăn to nói lớn, mắng con trai oang oang nhưng tính tình trong sáng, thiện lương, tốt bụng. Na Bo-ra có một cô bạn rất thân, bị bệnh tim. Trước khi đi mổ tim, cô bạn thân nhờ Na Bo-ra tìm hiểu thông tin về crush học cùng trường. Cô bạn thân chỉ đụng crush đúng một lần, được cậu ta đỡ dậy lúc ngã mà đem lòng yêu thương sâu sắc, kiểu đây là chân ái cuộc đời tôi. Na Bo-ra dĩ nhiên giúp bạn hết tâm hết sức. Mâu thuẫn chính của phim là chi tiết cô bạn thân chỉ đưa cho Na Bo-ra một cái tên, là cái tên được thêu trên áo đồng phục ngày cô ấy đụng mặt crush. Nhưng hoá ra hôm đó crush mặc áo của anh bạn thân. Nên đáng nhẽ phải tìm hiểu crush thì Na Bo-ra tìm hiểu nhầm anh bạn thân của crush. Khi vỡ lẽ ra thì Na Bo-ra và crush của bạn thân đã lỡ thích nhau rồi. Nữ chính rơi vào thảm cảnh chọn bạn thân hay chọn bạn trai.

Read More »

Anime tôi mê,

Mình xem nhiều anime nói riêng và nhiều phim nói chung. Hôm nay nhớ ra chưa từng làm list phim anime mình mê nhất từ xưa tới giờ. Có lần mình giới thiệu một phim anime mình thích vô cùng (đó không chỉ là phim anime mình thích mà còn là một trong những phim hay nhất, câu chuyện khốc liệt lẫn điên rồ, cảm động nhất mình từng xem) trên Facebook; rồi mình bị một tay thổ phỉ vào chửi, đù mé!!!! Vị thổ phỉ nọ còn nhanh nhẹn giới thiệu mình một bộ phim khác (còn ko phải hoạt hình ơ . _ . ), xem phim này cho nâng cao gu thưởng thức đi nè! Dù phim đó không tệ (mình đã xem trước đó rồi. Tôi đã bảo tôi xem phim nhiều rồi mà không tin à, còn đi giới thiệu cái phim rõ viral ahehe), nhưng thua xa tít mù khơi tác phẩm yêu thích của mình ahihihi.

Rồi dài dòng quá, xin vào việc chính. List này bao gồm những phim 8/10 điểm (với mình) trở lên. Những phim xem vui, ok ổn, bảy điểm rưỡi thì không xếp vào đây nhớ! Những phim này tốt nhất nên xem khi không biết chút gì, càng bất ngờ càng hay hơn. Vậy nên mình sẽ không review kỹ gì về nội dung phim. Mình thường ít khi thích anime dài tập chuyển thể từ manga, mà nghiêng về feature film hơn. Anime dài tập thường có điểm yếu là animation kém hơn hẳn (do hạn chế về kinh phí lẫn thời gian). Tuy vậy, trong list này có vài bộ anime dài tập chuyển thể mà nâng tầm hẳn cho manga, thậm chí làm hay hơn manga gốc *quỳ xuống*.

Sẽ update danh sách khi mình xem được những phim hay nữa.

Đặc quyền đọc,

Những năm cuối cấp 3, đầu ĐH, mình nhớ series sách và phim Twilight đang làm mưa làm gió. Dân tình phát cuồng vì thích cũng đông ngang phát cuồng vì ghét. Hồi ấy mình xem xong phim phần 1 thì thấy dở (xin lỗi các fan Twilight), nhưng các fan Twilight (mình tiếp xúc ngày đó) thì… không phục! Lý lẽ thường gặp của họ là: phim không hay bằng sách; đừng đánh giá sách qua phim chuyển thể. Ờ, có lý!

Mình đã đi đọc sách (đọc hẳn bản tiếng Anh ko lại bảo dịch thì mất mát) để khẳng định mình không thích tác phẩm này. Và mình không thích nó thật :))). Nhưng điểm sáng của trải nghiệm ko vui vẻ mấy đó là mình cũng tìm được một, hai chi tiết (hiếm hoi) mình thấy hay (bới lông thấy được vàng, ko phải vết ạ). Quan trọng hơn, mình hiểu được phần nào lý do tác phẩm này được yêu thích đến vậy. Nó không chỉ hoàn toàn là: gu thưởng thức tồi tệ tạo ra những cú hit tồi tệ. Và ngay cả vậy, chúng ta cũng nên hiểu vì sao sự tồi tệ ấy lại thành công, có gì sai sai trong xã hội chúng ta?

Kể vậy để nói là mình sẵn sàng “cống hiến” đến vậy để được ghét cái gì đó một cách thuyết phục :))) (aka tôi rất hiểu vì sao tôi ghét). Không chỉ là sự ghét bỏ mù quáng, mơ hồ.

Read More »

Viết thêm một cuốn sách,

“Đây hẳn không phải bộ não tôi đã dùng để đọc 750 trang tiểu thuyết trong 3 ngày hồi cấp 2.” 🫠

Thật luôn các bác ạ, tôi đọc cuốn “Biên niên ký chim vặn dây cót”, 720 trang trong vòng một ngày (hồi lớp 10). Ngồi đọc từ sáng đến tối luôn, chỉ nghỉ giải lao ăn với đi wc 🥲.

(em ko phải fan bác Murakami ợ, dù đã đọc hầu hết các tác phẩm của bác ý, mà em chỉ thích nhất cuốn “Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới”. Btw, thư viện Murakami ở ĐH Waseda xinh xắn lắm đó các bác!)

Tại sao hồi đi học tôi đọc và xem phim khoẻ như vậy, đủ thể loại thượng vàng hạ cám, từ tiểu thuyết được Man booker cho tới fanfic sai chính tả tùm lum tà la; từ The Shawshank Redemption, Battle Royal cho tới High school musical, Sex and the City 🥲? Là vì tôi ko có bạn (mấy) thưa các bác =))))))))) Tôi là nhân vật đi học (chỉ) biết được chuyện drama của lớp mình từ một đứa trường khác học cùng lớp học thêm 🥹 . Học hành thì lèng phèng, dù học sinh giỏi đủ 12 năm nhưng dạng HSG vừa đủ tổng 8 phẩy nó khác HSG 9 phẩy, đi thi HSG này nọ. Ngoài ra, tôi ko thích ai cũng ko ai thích tôi ☺️. Túm lại, do TÔI RẢNH =)).

Hành trình nào dẫn một người từ thích đọc đến muốn viết? Nguồn cảm hứng tạo ra một tác phẩm có thể trải dài từ “tôi muốn viết một cuốn sách tôi muốn đọc” cho tới “nãy ngồi wc lâu quá tự dưng nghĩ ra” 🚽 (cái emoji bồn cầu này được xếp vào mục 💡 luôn các bác!).

Read More »

Làm bạn kiểu người lớn,

Tình bạn người lớn là khi hai người cứ nói với nhau suốt rằng “Lâu rồi chưa gặp, chúng mình hãy gặp nhau nhiều hơn” cho tới khi cả hai chết.

Lúc chuẩn bị viết bài này, mình đi google một đống meme về chuyện kết bạn khi đã ở tuổi trưởng thành, và thấy cái nào… cũng đúng. Không khí chung là khi lớn chúng ta không còn nhiều thời gian dành cho bạn bè cũng như rất rất khó để kết bạn mới, nhất là khi đã có gia đình con cái.

Mình nghĩ, ngoài chuyện bận rộn, thiếu thời gian ra, tình bạn người lớn rất vất vả còn do chúng ta ở những giai đoạn, trạng thái khác nhau của cuộc đời: người chưa có con khó thấu hiểu được đời sống các bà mẹ bỉm sữa, người làm công ăn lương bình thường khó thấu hiểu người làm chủ doanh nghiệp, người lựa chọn ở nhà chăm con khó thấu hiểu được người chọn sự nghiệp và để con cho vú nuôi chăm… Cho dù chúng ta cùng lứa tuổi, cuộc sống trưởng thành sẽ có những ngã rẽ khác xa nhau. Và phần không nhỏ trong thế giới người lớn liên tục đánh giá lẫn nhau, gây áp lực lẫn nhau. Không có lựa chọn nào là tuyệt đối hoàn hảo, trọn vẹn đủ đường, nhưng chúng ta cũng không thể ngừng tranh cãi về chuyện này.

Read More »

Một bài hát gợi cảm,

Dạo này mình đang rất thích nhạc của một nghệ sĩ trẻ, nghệ danh là Wanuka. Wanuka live không hay cho lắm (^^”), tôi đã rất cố gắng nói giảm nói tránh. Tuy vậy, bạn ý tự sáng tác & biểu diễn mọi bài hát của mình. Nhạc của Wanuka có cảm giác mong manh, hơi trần trụi; kiểu còn non nớt và nhiều ham muốn tuổi trẻ. Lời bài hát của bạn này có những lúc gợi cảm, những lúc yếu đuối tổn thương (có bài kể chuyện đau lòng nên khóc nhưng mà shouganai – biết làm thế nào được ^^), những lúc khác lại nhiều trăn trở mới lớn, lúc lại ngọt ngào ngây thơ. Chất nhạc lẫn lời ca của Wanuka rất đúng tuổi; rất tươi mới 20, pha thêm vài gia vị Nhật truyền thống. 

Mới cách đây vài hôm, Wanuka vừa phát hành một bài hát mới, tên là 絶頂讃歌 – orgasm anthem (bài hát ngợi ca cực khoái). Và đây đúng là một bài hát về sex, khá thuần tuý. Đây không phải bài hát đầu tiên về chủ đề này của Wanuka, trái lại mình thấy đây là một đặc trưng của bạn ý – những bài hát vô cùng gợi cảm. Hit đầu tiên của Wanuka mang tên 寄り酔い – Tipsy (say xỉn/ loạng choạng) cũng cùng nội dung và không khí này. Mấy bài này mình đều thích, tính cho tới thời điểm hiện tại, bài nào của Wanuka mình cũng thích; và không chỉ vì nhạc.

Một hotgirl nổi tiếng đổi nghề làm ca sĩ của nước ta mới phát hành MV mang tên “gỏi cá sống của Nhật” (các bạn đọc biết là ai và bài gì rồi đó, mình chỉ không muốn kết quả search về tác phẩm đó dẫn tới blog mình :p). Trong đợt comeback lần này, nữ ca sĩ đã chọn concept rất rõ ràng & xuyên suốt: sự gợi cảm của tình dục (từ con dấu cắn cổ cho tới mời anh… ăn tươi nuốt sống em đi). Bỏ qua phần giai điệu, vì thôi tuỳ gu (và mình biết gì mà bàn hihi), mình chỉ muốn nói đôi điều về phần lời. Tại sao mình nghe những lời ca gợi cảm của Wanuka thấy hấp dẫn, thậm chí cảm động đôi chút, mà của ca sĩ nọ chỉ thấy gợi dục đơn điệu. Cùng so sánh nhá:

Read More »

normcore – chiếc meme thời trang đứng đắn

Mình hay vô thức dùng khái niệm normcore như một câu đùa, cho việc hôm-nay-không-biết-mặc-gì, mặc hoàn toàn tầm thường thì gán cho nó là vẫn thời trang đấy, trend như-mọi-ngày. Hoá ra, nguồn gốc của normcore quả thật là một… trò đùa. Đùa thành thật nghiêm túc!

Normcore là gì?

Normcore là một xu hướng thời trang unisex với đặc điểm là quần áo bình thường, không phô trương. Thời trang Normcore bao gồm: quần jeans, áo phông, áo khoác nỉ, sơ mi (văn phòng) và giày thể thao. Quần áo được coi là normcore chuẩn mực khi nó hấp dẫn, thoải mái và được đa số mọi người xem là “bình thường”.

trích từ Wikipedia

Normcore như một tuyên ngôn thời trang, chống lại xu hướng chuộng hàng hiệu, hay dùng hàng hiệu thì mới là ăn mặc thời trang; thể hiện sự trân trọng đối với quần áo may sẵn, phổ thông. Khái niệm này lần đầu tiên được nhắc tới như một phong cách độc lập trong một bài báo thời trang của K-HOLE mang tên “Youth Mode: A Report on Freedom” – chế độ thanh xuân =))) : một báo cáo về sự tự do (tháng 10/2013). Trong báo cáo này có đoạn:

Normcore dịch chuyển từ việc có phong cách dựa trên sự khác biệt sang việc có phong cách trong sự giống nhau. Thay vì mô phỏng thẩm mỹ những gì đang trend, họ chỉ sử dụng những gì thuận tiện, sẵn có. Để là một normcore chân chính, bạn cần hiểu rằng không có gì là bình thường cả.”

K-HOLE

Sau đó normcore dần lan rộng, đến cả các trang báo lớn, các hãng thời trang cũng nhập cuộc chơi meme này, cả “tự hào” nhận credit lẫn chửi bới không thương tiếc.

Read More »