Giỏi không cần giải thích,

Mình hóng được mấy chuyện trên Twitter:

Có một bạn hỏi một câu về vấn đề kỹ thuật ABC này. Một người khác vào trả lời rất chi tiết. Bạn hỏi cảm ơn và khen thêm: ồ bạn có vẻ thông thạo ngôn ngữ (lập trình) này quá nhỉ! Một người khác vào tiếp lời (giùm): ừ, ông ý là người tạo ra cái ngôn ngữ đấy mà! 🙂

Lập tức cảm thấy người kia ngầu thêm x10000000 lần.

Read More »

{chuyện màu sắc} Xanh lá

Dạo này mình đang lên cơn cuồng màu xanh lá ( . _ . ), nên tranh thủ viết bài luôn. Mình cũng mới phát hiện ra birthstone của mình là Peridot, một loại đá có màu xanh lá trong trẻo xinh xắn vô cùng. Không phải mình mê tín hay gì đâu, chỉ là loại đá dành cho tháng sinh của tôi xinh đẹp quá!

Màu xanh lá là màu cực kỳ phổ biến trong tự nhiên, cũng là đại diện của sự sống. Từ “Green” trong tiếng Anh xuất phát từ một từ cổ “grene” – chỉ màu xanh của cây cỏ. Tuy vậy, trong lý thuyết màu sắc, màu xanh lá lại là một màu thứ cấp, không nằm trong ba màu cơ bản. Xanh lá là kết hợp của vàngxanh dương. Xanh lá có rất nhiều sắc độ (ngả về phía vàng hay xanh dương trong vòng tròn màu), đem lại những ấn tượng & cảm xúc khác biệt.

Read More »

Khi còn đang lên màu,

Năm vừa rồi mình lần đầu tham gia mấy art market/ art fair ở VN. Một chuyện nhỏ xíu xiu.
(Nhân tiện xin cảm ơn các bạn đã ủng hộ gian hàng của chúng mình 🥰)

Dù không được trực tiếp tham gia chuẩn bị & chạy gian hàng hội chợ, nhưng cũng là được trải nghiệm (sơ sơ) đầy đủ các khâu. Và tất nhiên, không bao giờ chỉ mỗi việc làm sản phẩm để bán.

Nếu có người chê sản phẩm của mình thì… mình cũng xin chịu. Vì đó là những thứ tốt nhất mình có thể làm hiện giờ. Người ta chê có thể vì họ đã trải nghiệm được những sản phẩm ở mức A+. Còn mình đang ở mức C, D. Và hi vọng, thời gian tới mình sẽ lên được mức B, nhìn lại những sản phẩm hiện giờ và nhận thức được điểm yếu kém C, D của chúng (bản thân đang ở mức D thì khó tự nhìn được lắm). Không thể chờ đến mức A+ rồi mới bắt đầu, vì không bắt đầu thì sao đến được điểm đó.

Việc vẽ và sáng tác nói chung, đối với mình là một hành trình khá… khổ sở. Lấy ví dụ đơn giản như khi vẽ một bức tranh, phần lớn thời gian vẽ trông nó sẽ rất tệ, cho tới khi hoàn thành xong. Cái lúc đang lên từng layer màu thường nhìn be bét, chán vô cùng. Những lúc ý nhìn nản kinh lên được. Nhưng qua được đoạn ấy (mà nó lại là đoạn dài nhất) sẽ thấy sung sướng vì tạo ra được một thứ đẹp đẽ (nên vẫn tiếp tục “chịu khổ”).

Read More »

Một năm nghe nhạc hi vọng & bâng khuâng

Spotify có mục wrapped tổng kết cuối năm khá vui.

Có mục aura nhạc mình hay nghe, spotify đánh giá gu nhạc của mình chủ yếu là hi vọng và thêm chút bâng khuâng. Mình đoán do mình hay nghe nhạc rầm rầm, nhưng tinh thần vui vẻ chứ không đau đớn, giận dữ.

Và dòng nhạc mình nghe nhiều nhất là Jpop & Jrock. Yep, mình đã quay trở lại nghe nhạc Nhật, sau một thời gian rất rất dài. Mình ít nghe nhạc tiếng Anh hẳn đi, chỉ toàn nghe đi nghe lại nhạc cũ. MIKA vẫn nằm trong top nghệ sĩ mình nghe nhiều nhất năm (yay!).

Năm nay mình thấy vui vì đã tìm được vài nghệ sĩ mới mình rất thích. Tiêu biểu là Macaroni Empitsu, album HOPE của họ cũng là album mình nghe nhiều nhất trong năm nay. Ngoài ra còn có Kenshi Yonezu – một chất giọng nam tính mà trong trẻo, rất dày, sắc nét, hát tròn vành rõ chữ đúng tách trà của tôi. Âm nhạc của Yonezu thì hơi… quằn quại chút, chắc phần Spotify đánh giá là bâng khuâng đây.

Mình không phải người có gu nghe nhạc phong phú hay sâu sắc cho lắm. Mình nghe vô cùng đơn thuần, thấy hay thì nghe, ít tính thử nghiệm. Mình có xu hướng thích giọng nam, dày, khoẻ, nam tính và đặc biệt phải hát tròn vành rõ chữ (vô cùng quan trọng với mình). Mình ghét âm thanh lè nhè, dính chữ hoặc nhả chữ quá nắt nót thì mình cũng ghét huhu.

Dù vậy, mình cũng muốn chia sẻ một danh sách nhỏ những bài hát mình nghe nhiều nhất & thấy hay nhất năm rồi.

Read More »

Xây dựng nhân vật 101 (p2)

Xây dựng nhân vật 101 (p1)

3. Đặc điểm tính cách

Nhân vật này là con người như thế nào: sôi nổi hay trầm lắng, nóng nảy hay điềm tĩnh, hiền lành hay ác độc, ngây thơ hay trải đời, vui tính hay khô khan… Hãy cho nhân vật một vài quan điểm, niềm tin.

Lưu ý: tất cả những phân tích này mình dựa trên bản manga gốc. Anime chuyển thể có thể thay đổi chi tiết.

a. Mỗi nhân vật nên có 4-5 gạch đầu dòng các nét tính cách chủ đạo rõ ràng.
Vd: Hinata Shoyo – không khí chung là nhiều năng lượng, thu hút. Niềm tin: có ước mơ phải theo đuổi đến cùng, nỗ lực hết sức sẽ đạt được.
– Tích cực/ vui vẻ
– Ngây thơ/ hơi ngốc
– Quyết tâm/ bền bỉ

b. Nên có những nét tính cách đối lập nhau (cả xấu & tốt).
Con người rất hiếm khi chỉ A hoặc chỉ B, luôn có các mặt đối lập nhưng thống nhất trong một cá thể. Thêm vài sự đối lập sẽ khiến nhân vật có lớp lang, thú vị hơn, không một chiều, dễ tạo sự đồng cảm.
Vd: Hinata thường nói năng, hành xử ngốc nghếch nhưng lại cũng là đứa suy nghĩ sâu sắc, có EQ cao. Sự ngây thơ thường gây cảm giác suy nghĩ đơn giản, chưa trải sự đời. Như việc ai cũng coi cái biệt danh “Đức vua” của Kageyama là một sự mỉa mai, một vết nhơ, nhưng Hinata nhận ra rằng chúng ta có thể “ôm lấy” cái vấp váp đó và biến nó thành điểm mạnh, thành niềm tự hào.

Hoặc chi tiết mình thích vcl, thằng Tsukishima bảo ơ nhìn mặt Kageyama tưởng thông minh :)))). Hoá ra chỉ là sinh vật đơn bào thôi ạ!

Read More »

Xây dựng nhân vật 101 (p1)

Mình đã từng viết về việc xây dựng nhân vật (cụ thể là động lực) trong bài này. Hôm nay mình sẽ viết thêm một chút nữa, vẫn là những gì mình học được (từ nhiều nguồn).

Để tạo dựng một nhân vật sinh động, đáng tin, đa chiều, có một mô hình tương đối dễ áp dụng: nhân vật 3D. Ba khía cạnh cơ bản để cấu thành một nhân vật gồm có:

1. Đặc điểm hình thức

(hình dáng, ngoại hình, visual nhận diện)

Những đặc điểm như: cao, thấp, béo, gầy, già, trẻ, màu da, độ tuổi, kiểu tóc, phong cách, trang phục, mặt mũi, tay chân có tật gì… Nói chung, tất cả mọi thứ để người đọc/ người xem nhận ra nhân vật của bạn.

Nhưng trước khi đi sâu vào từng tiểu tiết liệt kê ở trên, nhân vật cần có dáng hình khái quát dễ nhận diện & đặc trưng. Trên thực tế, con người thường nhớ nhất hình dáng khái quát – hay silhouette & pose của nhân vật. Ví dụ như:

Read More »

Chân ái,

Cảnh báo hơi dài ạ!

Nếu bạn từng tham gia bất kỳ fandom nào trong một khoảng thời gian nhất định (nhưng cũng phải đủ dài nhé), hẳn sẽ quen với khái niệm OTP (one-true-pairing) hay canon (những sự kiện trong tác phẩm gốc, được coi là “chân lý”).

Nói một cách không ngại ngùng, không sợ bị đánh giá thì OTP của mình chính là Naruto & Sasuke, như mình đã từng chia sẻ trong một vài tập podcast. Mình thích cặp đôi này trước cả khi biết tới những khái niệm LGBTQ. Nhưng thú thực OTP của mình không gắn với các khái niệm LGBTQ (mình không tìm cách chứng minh các nhân vật là gay). Mình chỉ quan tâm tới độ gắn kết & chiều sâu của mối quan hệ, không quan trọng đó là tình yêu đôi lứa hay tình đồng chí, anh em. Hồi đó mình chỉ có một cảm xúc tự nhiên là đã thương nhau đến thế này, khổ quá, cho chúng nó về với nhau điiiiiiiiii!!! Mấy fanfic/ doujinshi có yếu tố sex với mình chỉ là bonus ngoài lề, đọc cho vui thôi.

Trong rất nhiều năm đọc/ xem các tác phẩm hư cấu, cũng yêu quý rất nhiều nhân vật, mình tò mò vì sao mình chỉ có một cặp OTP duy nhất. Tại sao là những nhân vật này chứ không phải những nhân vật khác? Tại sao khán giả/ độc giả luôn có OTP riêng có thể khác với cặp đôi canon trong tác phẩm gốc? (Rồi thì thi thoảng chính tác giả cũng thấy ân hận vì cặp đôi mình đã “lỡ” ghép, như bà J.K.Rowling vậy – bà ấy từng nói thấy tiếc đã không ghép cặp Harry Potter với Hermione. Hoặc bà ý chỉ nói vậy để khuấy động fandom thêm, cho có cái mà bàn luận với nhau). Mình không quan tâm tới những cuộc tranh luận xem cặp nào mới là “chân chính”. Mình thấy những tranh cãi đó khá vô nghĩa, không có ai đúng ai sai. Một tác phẩm khi đã quá lớn, quá phổ biến (đến tầm thế giới như Naruto chẳng hạn), các nhà sản xuất luôn tung ra một đống hint để fan service. Nên nói thật, dù bạn “đẩy thuyền” cặp nào thì cũng có cả rổ bằng cớ (nhưng chất lượng “bằng cớ” thì cũng có thisthat nha) để bạn vin vào. Mà càng nhiều tranh luận càng hời cho tác phẩm. Độc giả có quyền phản đối cái kết sau cùng của tác phẩm, vì đôi lúc đó là một cái kết gượng ép (mình luôn thấy mối quan hệ Sasuke – Sakura vô cùng độc hại mà được lãng mạn hoá).

Xin chia sẻ một bài viết rất dài & chi tiết phân tích mối quan hệ giữa Naruto & Sasuke từ góc nhìn của Sasuke (đây nha). Nếu bạn đã thích cặp đôi này, chắc chắn những chi tiết này sẽ nổi bật và đáng nhớ đối với bạn. Nếu không, bạn sẽ thấy chúng là tiểu tiết, chẳng đọng lại là bao. Chúng ta nhìn thấy (và coi trọng) bằng cớ cho những gì chúng ta muốn tin.

Mình nghĩ, cái đáng suy ngẫm hơn là tại sao chúng ta thích mối quan hệ của những nhân vật này. Điều đó phản ánh gì về chính bản thân ta. Mình cảm thấy OTP thể hiện trung thực (phần nào đó) cách chúng ta nhìn nhận và mong đợi từ những mối quan hệ (đời thật), không chỉ là quan hệ yêu đương mà rộng hơn – những người quan trọng đối với mình. Để mình phân tích OTP của mình, tại sao mình thấy đồng cảm và gắn kết với những nhân vật này đến mức ấy:

Read More »

Ê có thật là Nét chữ nết người?

Đây là câu mình nghe mòn tai từ hồi bé tý. Chuyện rèn chữ với mình rất khổ sở. Lúc mới học viết chữ mình viết xấu kinh hoàng. Sau đó mình không phải rèn chữ đẹp nữa. Trường cấp 1 của mình không có ép cái đó. May quá!

Typeface cá nhân của mình không đẹp lại còn không ổn định. Trong cùng một câu có thể mình sẽ viết mấy chữ “g” font khác hẳn nhau. Tuy vậy, hồi cấp 1 mình từng được giải vở sạch – chữ đẹp toàn trường, được tuyên dương vào buổi chào cờ thứ 2 đầu tuần và được tặng thưởng một hộp màu nước (xịn) – cái phần thưởng này thì mình thích. 

Vấn đề là chữ mình không đẹp. Nhưng mình viết rất SẠCH (và thậm chí viết được nhiều loại typeface khác nhau). Tư duy tổ chức thông tin của mình rất gọn gàng, mạch lạc. Vở ghi chép của mình luôn được thầy cô mê vô cùng, dù là ở bậc học nào, dù là thầy cô người nước nào (vâng, với cái thứ ngôn ngữ dùng chữ tượng hình một tỷ nét thì sự SẠCH của mình phát huy tác dụng vượt bậc). 

Lượn một vòng internet, mình đọc được thông tin rằng bộ môn nghiên cứu chữ viết để suy đoán tính cách được gọi là GRAPHOLOGY, đã ra đời từ những năm 1600. Graphology phân tích rất nhiều yếu tố trong chữ viết của một cá nhân: từ lực ấn, độ nghiêng, khoảng cách giữa các chữ, kích thước, độ tròn méo, cách chấm dấu chấm của chữ i… Graphology đã được nghiên cứu và sử dụng trong nhiều lĩnh vực: nghiên cứu y tế, tuyển dụng, therapy, thậm chí làm bằng chứng trước toà. 

Read More »

NHIỆM VỤ KHÓ LẮM LUÔN,

Hôm qua mình xem Pitch meeting (một series hài hước trên youtube về cuộc đối thoại giả tưởng giữa biên kịch và nhà sản xuất) về loạt phim Mission: Impossible, cậu ý có đùa rằng ê sao mày không đặt tên phim là Mission: Very Difficult? Mình cười ngất.

Rồi mình nghĩ, nếu dịch sang tiếng Việt chắc cũng buồn cười không kém. Tên gốc loạt phim đã được dịch tốt, mình nghĩ vậy, Điệp vụ bất khả thi, nghe rất có không khí hành động mà cũng chuẩn nghĩa. Giờ có thể biến thành:

Điệp vụ rất khó
– Điệp vụ cực khó
– Điệp vụ khó cực
– Điệp vụ khó thế
– Điệp vụ khó lắm
– Điệp vụ khó lắm luôn
– Điệp vụ khó ơi là khó

Chỉ một từ “very” tiếng Anh nhưng tiếng Việt thì có cả đống cách diễn đạt phong phú. Mà rõ ràng mỗi cách diễn đạt lại tạo một cảm giác, không khí, cá tính khác nhau. “Rất khó” nghe trung tính và tương đối nghiêm túc so với “khó cực” hay không gây cảm giác than vãn như “khó lắm”.

Read More »

HOÀN TOÀN BÌNH THƯỜNG,

Thời mới lớn, mình hay dằn vặt nghĩ tôi có gì đặc biệt không, tôi có tẻ nhạt không? Nhưng khoảnh khắc mình nghĩ ôi tôi đã (sắp) lớn thật rồi là khi mình nhận thấy bản thân hoàn toàn bình thường không chút lăn tăn.

Mình không hiểu sao nhiều người thích sử dụng một cách diễn đạt tiêu cực cho những điều tích cực. Ví dụ như kể chuyện theo đuổi ước mơ, dám liều mình, dám chịu khổ để làm điều mình say mê thì họ nói “tôi đã điên khùng như thế” hoặc “không hiểu sao thích tự-hành như thế”… Mình thì thấy chuyện đó không có gì khùng điên hay tự hành hạ bản thân. Không theo đuổi việc mình muốn, việc mình có khả năng làm tốt nhất, tự trói buộc bản thân với một công việc bí bức… thì mới là tự-hành-hạ chứ ha? 🙄

Mình không thấy cách diễn đạt như vậy là khiêm tốn (tôi khùng điên thôi chứ không phải tôi can đảm hay nhiệt huyết đâu), cũng không thấy hài hước?! Ví dụ nói “tôi không biết vào thời điểm ấy lấy dũng cảm ở đâu ra để quyết định (theo đuổi ước mơ) vậy nữa” hoặc “thích quá nên làm liều thôi” có phần dễ chịu và thành thật hơn với mình.

Những thứ tốt đẹp như đặt cược để thành công, theo đuổi ước mơ, hoặc trải nghiệm đáng nhớ có thể hiếm có nhưng không phải điều kì cục, ngu ngốc. Nếu có lúc nào có thể tự hào về bản thân, hãy là những lúc ấy, lúc bạn đã dũng cảm làm điều mình thật sự mong muốn, với một tâm trí & trái tim sáng suốt vô cùng. Nếu có chuyện gì dở hơi mình làm trong quá khứ thì đó là không nghe theo “tiếng gọi con tim” mà học khoa đồ chơi làm đủ thứ cho vui. Bày đặt nội thất làm gì khổ vl, tự hành vl.

Read More »